Chờ bọn họ lần nữa kịp phản ứng, thương thứ hai của Nhạc Hồng Viêm đã điểm vào Âm Dương Tang Hồn Cổ!
Điện Tượng chi thương của Nhạc Hồng Viêm Thiên Pháp Tứ Tượng Thần Thương, nhanh như chớp!
Một thương điểm sát, Âm Dương Tang Hồn Cổ chấn động kịch liệt, trong đó dường như phát ra một tiếng kêu kinh sợ, không để ý tới ba tên Minh Điện tu sĩ kia, tự mình lui về phía sau.
Hai đại sát chiêu của Nhạc Hồng Viêm liên tục xuất ra, rốt cuộc bức lui Âm Dương Tang Hồn Cổ, không lo thừa thắng xông lên, trực tiếp quay đầu thương cấp tốc bỏ chạy về phương xa, một lần nữa chạy tới Xích Địa Tuyệt Thần Trận.
Tu sĩ áo trắng kia do dự một chút, vẫn là dương tay đánh ra một đạo phù lục, nhất thời một đạo huyết sắc lưu quang hùng hồn khủng khiếp đánh về phía sau lưng Nhạc Hồng Viêm, pháp lực khí tức dao động, dĩ nhiên là phù lục do tu sĩ cảnh giới Nguyên Thần chế tạo, lực lượng tiếp cận tu sĩ cảnh giới Nguyên Thần đòn!
Hắn vốn định ngăn cản Nhạc Hồng Viêm, ai ngờ Nhạc Hồng Viêm lại không né tránh, dùng Thất Sát Tinh Khải của mình ngạnh kháng đòn công kích này.
Sắc mặt Nhạc Hồng Viêm tái nhợt, kêu lên một tiếng đau đớn nhưng chân lại không ngừng, tiếp tục vọt tới trước.
Nhưng vào lúc này, lại có mười mấy người xuất hiện, đều là tu sĩ Minh Điện một thân áo bào đen, trong đó chín người ra khỏi hàng, mỗi người vận chuyển pháp lực tế lên một lá cờ nhỏ.
Chín lá cờ nhỏ bay trên không trung, từng luồng ánh sáng màu xám lấp lóe, lập tức kết thành một trận thế, tử khí Hỗn Độn đục ngầu tràn ngập ra.
Sau một khắc, lực sinh tử đột nhiên cực tốc nghịch chuyển, từ trong hỗn độn tử khí tối tăm mờ mịt lộ ra sinh cơ bừng bừng, tiếp theo rất nhiều dây leo hôi quang lấp lóe từ trong tử khí sinh trưởng ra, phô thiên cái địa nhào về phía Nhạc Hồng Viêm.
Nhạc Hồng Viêm giận tím mặt nhưng trong lòng lại nghĩ đến Dương Thanh, Triệu Hoan bị vây trong Xích Địa Tuyệt Thần Trận nên không dây dưa nhiều với đối phương, một lòng chạy trốn, gấp rút tiếp viện.
Đối mặt với những dây leo quấn lên, Nhạc Hồng Viêm không để ý nhiều, Thất Sát Tinh Khải trên người lấp lóe tử quang, phảng phất từng chuôi quang đao sắc bén, cắt chém những dây leo kia đến thất linh bát lạc.
Nhưng cứ như vậy chỉ trong nháy mắt, ba gã Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ đã khống chế Âm Dương Tang Hồn Cổ khôi phục tinh thần, ba người đều có thần sắc nghiêm nghị cũng có phần thẹn quá hóa giận, ngoại trừ hai đạo nhân một đen một trắng phân cầm dùi trống ra, lão già nâng Âm Dương Tang Hồn Cổ kia cũng thi triển Thiên Địa Pháp Tướng của mình.
Quang ảnh trên đỉnh đầu lão già lấp lóe, hiện ra một người khổng lồ, hai tay hướng lên trời, nâng lên một cái Luân Bàn khổng lồ.
Lực lượng ba người cùng nhau phát động, toàn bộ trút xuống Âm Dương Tang Hồn Cổ, lần nữa tấn công Nhạc Hồng Viêm, khiến Nhạc Hồng Viêm không cách nào lập tức thoát thân.
Nhạc Hồng Viêm trong lòng lo lắng, khóe mắt liếc qua, chỉ thấy trên đường chân trời phương xa, Địa Tạng Chân Hoàng hỏa hải thanh thế khổng lồ, phảng phất vô tận.
Lúc này trong biển lửa, một đồ án Thái Cực âm dương khổng lồ giao hòa hiện lên, một nửa màu vàng, một nửa màu xanh lục.
Dương Thanh khoanh chân ngồi xuống đất, hai tay kết ấn đau khổ chèo chống. Dù sao tu vi của hắn cũng chỉ là Kim Đan hậu kỳ, pháp khí Không Không Trảm Nguyên Đao của Nguyên Anh kỳ là một kiện pháp khí loại công kích thuần túy, lại không thể phát huy tác dụng trong trường hợp hiện tại.
Dù Dương Thanh ép buộc chính mình tỉnh táo, áp dụng biện pháp ứng đối hữu hiệu nhất trước mắt, lấy Thái Dương Chân Hỏa đốt cháy kịch độc, lấy Thái Âm Chân Thủy chèo chống liệt hỏa nhưng lấy tu vi Kim Đan kỳ đối kháng với trận pháp do tu sĩ Nguyên Thần bố trí, trong lúc nhất thời cũng đỡ trái hở phải, khó có thể ngăn cản.
Độc hỏa mãnh liệt, không ngừng tới gần, tuy rằng còn tương đối chậm chạp nhưng lại tràn đầy xu thế không thể ngăn cản.
Chu Vân Từ đã triển khai Phần Dương Phá Nguyên Khí của mình, đốt cháy một lượng lớn Địa Tạng Chân Hoàng, nếu đây là pháp trận do tu sĩ Nguyên Anh kỳ bày ra, hoàn toàn không thể vây khốn hắn nhưng người bày trận là Trương Liệt cảnh giới Nguyên Thần, chênh lệch cảnh giới quá lớn đủ để thế áp đảo bị nghịch chuyển.
Huống chi ngoại trừ Địa Tạng Chân Hoàng, còn có độc hung tàn mãnh liệt, Phần Dương Phá Nguyên Khí tuy rằng cũng có thể thiêu huỷ nhưng hiệu quả so với lúc đối phó với Địa Tạng Chân Hoàng, không thể nghi ngờ là kém hơn rất nhiều.
Lúc này Triệu Hoan càng không giúp được gì, nếu không phải Dương Thanh phân tâm bảo hộ, hắn đã bị độc hỏa luyện chết ngay từ đầu rồi.
Mặt mũi hắn tràn đầy lo lắng, đột nhiên bên cạnh có bóng trắng hiện lên, Triệu Hoan quay đầu nhìn sang, lập tức ngây dại: "Phương... Phương cô nương?"
Nghe thấy tiếng kêu của Triệu Hoan, Dương Thanh giật mình, nhìn về phía Phương Đình, chỉ thấy Phương Đình vậy mà chủ động đi ra khỏi pháp lực bảo vệ của hắn, đi về phía độc hỏa đầy trời.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1899của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận