Chương 1890: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 273

"Hoàng triều Đại Chu quá cường đại, kẻ địch quá cường đại, đối với bọn chúng mà nói, chúng ta phảng phất chỉ là mấy con bọ chó nhỏ, căn bản không quan hệ đau ngứa, muốn phục quốc, muốn Đại Chu hoàng triều nợ máu trả bằng máu, thực sự quá khó khăn, gian nan đến mức khiến ta không nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào."

"Đúng vậy, ta sợ hãi, tuyệt vọng nhưng ta không thể nói cho bất luận kẻ nào, không thể có phần biểu lộ nào, bởi vì ta là thủ lĩnh Liệt Phong hội này, ta muốn bảo vệ mọi người, tất cả mọi người đang nhìn ta, dựa vào ta."

"Mặc dù ta không phải xuất thân từ hoàng tộc Tuyết Phong quốc nhưng phụ thân, tổ phụ, thúc phụ, huynh trưởng, cả nhà anh liệt, đều đang chống lại năm đó khi Đại Chu xâm lấn thì chết trận, ai cũng có thể chịu thua nhưng ta thì không!"

Trương Liệt nhắm mắt lại, hờ hững nói: "Nhưng ta thật sự sợ hãi, sợ hãi đến mức khiến ta không thở nổi nhưng ta vẫn phải kiên trì, gánh vác an nguy và tín nhiệm của trăm ngàn người tiếp tục đi."

"Dần dần, ta bắt đầu cảm thấy chán ghét, trong đầu ta bắt đầu không ngừng hiện lên một ý nghĩ, nếu ta không cần phải chịu trách nhiệm cho nhiều người như vậy thì tốt rồi, nếu ta không cần mệt mỏi như vậy thì tốt rồi, nếu ta có thể không đi đối kháng Đại Chu thì tốt rồi..."

Trương Liệt mở to mắt, ánh mắt bình tĩnh như nước, nhìn Nhạc Hồng Viêm, Khang Nam Hoa và Triệu Hoan: "Từ lần đầu tiên xuất hiện suy nghĩ như vậy, ta đã không ngừng tự nhủ, đây là sai lầm, ta không nên nghĩ như vậy."

"Nhưng mà, những ý nghĩ đó vẫn không ngừng hiện lên, hơn nữa càng ngày càng thường xuyên. Tương ứng với nó, nỗi sợ hãi trong lòng ta cũng ngày càng tăng, ngày càng mãnh liệt, cho đến khi tất cả, đều đạt tới đỉnh điểm."

"Trong lòng ta sinh ra một ý nghĩ khiến cho ngay cả bản thân ta lúc đó cũng cảm thấy đáng sợ." Trương Liệt chậm rãi nói: "Những vướng víu đáng ghét kia, thật muốn giết sạch bọn chúng cho xong."

Khóe miệng Trương Liệt khẽ động, mỉm cười: "Không sai, chính là chuyện ta làm lúc trước vì vượt qua Hư Không Lôi Kiếp mà kết thành Nguyên Anh. Ta đi nhầm vào một không gian gia tốc thời gian, còn có được một ít cơ duyên, về sau kết thành Nguyên Anh, lại tu thành Nguyên Anh trung kỳ."

"Nhưng lúc đó, tâm cảnh của ta lại hoàn toàn mất cân bằng, rất nhiều suy nghĩ ùn ùn kéo đến, khiến trong lòng ta rối loạn."

"Hoàng triều Đại Chu có biết bao nhiêu tu sĩ Nguyên Anh kỳ tựa như ta, biết bao nhiêu đại năng Nguyên Thần, biết bao nhiêu pháp bảo, Thần Võ Tru Tiên Trận cường đại như vậy.

.. Ha ha, khi đó, chúng ta thậm chí còn không biết Đại Chu có pháp bảo Tạo Hóa cường đại, có thể thấy được chúng ta nhỏ bé đến nhường nào."

Trương Liệt giọng điệu bình thản, phảng phất đang kể lại chuyện không liên quan tới mình: "Ta khổ tâm tu luyện, cho dù kết thành Nguyên Anh thì có thể làm được gì? Cho dù tu thành Pháp Thiên Tướng Địa thì có thể làm được gì? Thậm chí, cho dù ta thành tựu Nguyên Thần, thì có thể làm được gì?"

"Tâm cảnh của ta hoàn toàn rối loạn, lúc ấy ta cứ ngỡ mình đã điên rồi."

"Ha ha ha." Trương Liệt phát ra từng tràng cười trầm thấp: "Chuyện tiếp theo, hẳn các ngươi đều đã biết."

"Sau đó, các ngươi hỏi ta có hối hận không? Ta thi thoảng cũng cảm thấy một tia hối hận nhưng càng nhiều hơn, lại là nhẹ nhõm, thoải mái, tựa như một khi cởi bỏ gông xiềng đeo mang nhiều năm, quả thật là thoải mái trước nay chưa từng có, nhẹ nhõm trước nay chưa từng có."

"Ta cảm thấy rõ ràng, không cần phải gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào, không cần phải ép buộc bản thân làm những chuyện mình không muốn làm nữa, có thể chỉ sống vì bản thân, tùy tâm sở dục, là một chuyện vui sướng đến nhường nào!"

"Tùy tâm sở dục, muốn làm gì thì làm, đó mới chính là ta, rốt cuộc ta cũng nhìn rõ ràng, thì ra đó mới là ta thật sự, không chỉ là các ngươi không nhìn rõ, mà chính ta trước đây cũng chưa từng nhìn rõ."

Trương Liệt lắc đầu: "Sau chuyện này, ta cũng thường xuyên nhớ lại. Thật ra muốn thoát khỏi gông xiềng năm xưa, ta chỉ cần bỏ đi là được, không cần giết người nhưng khi đó ta đã phát điên, mất khống chế, sát ý trong lòng hoàn toàn không thể kiềm chế."

Hắn nhìn về phía Nhạc Hồng Viêm, trên mặt lại nở nụ cười, trong giọng nói bình tĩnh, ẩn giấu vài phần tê liệt: "Sau đó, ta rốt cuộc phát hiện ra, thực ra, một người trước kia cảm thấy tín niệm và kiên trì không thể lay chuyển, rất có thể không phải là thứ hắn thực sự muốn. Đến một lúc nào đó, hắn mới có thể đột nhiên ý thức được điều gì là quan trọng nhất đối với mình, còn những thứ từng coi trọng, thực ra chẳng đáng một xu."

Nhạc Hồng Viêm nhìn Trương Liệt, trong mắt không còn phẫn nộ, chỉ còn lại nỗi bi thương vô tận: "Trương Liệt, ngươi thật sự khiến ta không thể nhận ra."

Nếu chỉ là âm độc, cực đoan, bất chấp thủ đoạn, Nhạc Hồng Viêm nhiều nhất chỉ là phẫn hận nhưng giờ phút này, nàng lại cảm thấy vô cùng bi ai, vì bản thân cũng vì những đồng bào đã khuất kia. Thân hình mà mọi người năm xưa từng đi theo, giờ đây tựa như hóa thành một nụ cười chế giễu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...