Dương Thanh gật đầu: "Đúng vậy."
Hạ lão tổ chậm rãi nói: "Vậy ngươi có biết trong một tòa thành trì đó có cả vãn bối đệ tử của Thiên Nhân đạo, Luân Hồi tông ta cũng bởi vậy mà bị giết không?"
Dương Thanh hơi nhíu mày, không nói gì. Hạ lão tổ chỉ vào Phương Đình: "Có đệ tử Ngạ Quỷ đạo, Luân Hồi tông ta tận mắt nhìn thấy chính là nữ tử sau lưng ngươi làm ra chuyện tốt này!"
Phương Đình kinh ngạc nhìn Hạ lão tổ, vẻ mặt mờ mịt: "Ta... Sao ta có thể..."
Âm Quỷ lão tổ hừ lạnh: "Sao lại không thể? Bây giờ ngươi bộ dạng này, ngay cả ký ức và suy nghĩ cũng bị phong ấn, có lẽ thật sự không nhớ rõ chuyện trước kia nhưng điều này không có nghĩa là chuyện này không phải do ngươi làm."
"Ngươi là thứ gì, người khác không nhìn ra, chẳng lẽ Ngạ Quỷ đạo ta lại không nhìn ra? Ngươi..."
"Câm miệng!" Dương Thanh đột nhiên quát lớn, thiên địa trong phạm vi ngàn dặm xung quanh chấn động dữ dội, Âm Quỷ lão tổ hoa mắt, thần hồn cũng rung lên, như thể tùy thời sẽ xuất khiếu.
Hắn không khỏi kinh hãi: "Tên Dương Thanh này chẳng phải chỉ có tu vi Kim Đan hậu kỳ sao?"
Hạ lão tổ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, hóa giải khí tức pháp lực bộc phát của Dương Thanh, lão nhìn chằm chằm Dương Thanh, trầm giọng nói: "Chẳng lẽ đệ tử Huyền Môn Thiên tông muốn bao che cho nữ tử này?"
"Việc này lắm phần kỳ quái, chúng ta đã gặp phải, tất nhiên sẽ điều tra cho rõ ràng." Thanh âm Uông Lâm bỗng nhiên vang vọng giữa đất trời: "Quý tông đã có đệ tử bởi vậy mà lâm nạn, chờ sau khi có kết quả, bản tông sẽ thông báo cho quý tông hay."
Nhìn thanh niên tóc bạc trước mặt với vẻ mặt lạnh nhạt, Hạ lão tổ và Âm Quỷ lão tổ mới thật sự rét lạnh trong lòng. Kẻ này là một tên sát thần siêu cấp, giết Nguyên Anh như chém chả, là đệ nhất sát thần dưới trướng Huyền Môn chi chủ.
Âm Quỷ lão tổ hoàn hồn, tuy rằng kiêng kỵ Uông Lâm nhưng vẫn có phần thẹn quá hóa giận: "Hừ, Huyền Môn Thiên Tông, quả nhiên bá đạo!"
Uông Lâm chẳng buồn liếc mắt, vừa rồi nói xong câu đó, không nói thêm gì nữa, trực tiếp cúi đầu nhìn Dương Thanh: "Ngũ sư đệ, chúng ta đi thôi."
"Giao phó ư? Chúng ta sẽ cho các ngươi một câu trả lời nhưng hiện tại chúng ta muốn dẫn người đi. Ta muốn xem ai dám ngăn cản?"
Lời còn chưa dứt, Phương Đình trong ngực Dương Thanh đột nhiên biến đổi!
Nguyên bản hai mắt nàng còn đang sợ hãi mờ mịt, bỗng nhiên trở nên đờ đẫn vô hồn. Một tiếng thét chói tai từ trong miệng nàng phát ra, từng đạo lục quang từ trên người nàng tuôn ra.
Ánh mắt Phương Đình trở nên đờ đẫn, tiếng thét chói tai phát ra từ miệng nàng, khiến người ta kinh hãi.
Từng đạo lục quang từ trên người nàng tuôn ra, bao phủ toàn thân nàng, dần dần hóa thành một cự nhân cao một trượng. Toàn thân cự nhân lấp lóe lục quang u ám, vô số phù văn ấn ký cổ quái lưu chuyển trên người.
Tuy rằng tỷ lệ thân hình phóng đại lên rất nhiều nhưng ngũ quan dung mạo của Lục Quang cự nhân vẫn là hình dạng của Phương Đình nhưng lại không phải là tướng mạo lúc trước của nàng - hơn hai mươi tuổi, mà là dáng vẻ thiếu nữ mười ba, mười bốn tuổi.
Chỉ là vẻ dịu dàng nhu nhược ngày thường hoàn toàn biến mất không còn, trong mắt bắn ra hung quang cuồng bạo. Khuôn mặt xinh đẹp vốn có vặn vẹo dữ dội, lộ vẻ thống khổ giãy giụa, đến mức có phần xấu xí.
Ngay sau đó, trên người nàng bắt đầu xuất hiện rất nhiều vật thể dạng bông tuyết trắng xóa, bao phủ toàn thân, khiến nàng như biến thành một người tuyết. Trên người nàng còn tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng.
Dương Thanh đứng gần nàng nhất, vừa tiếp xúc với mùi hương này, liền cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng.
Dương Thanh vội vận chuyển pháp lực ngăn cản, bi thương trong mắt rốt cuộc không áp chế được nữa.
Độc tính như vậy, tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường rất khó ngăn cản , nhất là hiện tại hai người gần như đứng đối mặt, khoảng cách gần như vậy, nếu không phải Nguyên Anh, gần như đều sẽ trúng độc mà chết. Dương Thanh may mắn được Lâm Phong thu làm đồ đệ, thần thông pháp lực kinh người, mới có thể bảo toàn tính mạng.
Bên phía Ngạ Quỷ Đạo của Luân Hồi Tông, bên cạnh Âm Quỷ lão tổ có một gã tu sĩ Kim Đan kỳ, chỉ vào Phương Đình đang biến đổi, nghiêm nghị quát: "Chính là ả, chính là bộ dạng này!"
"Bông tuyết trắng trên người ả phiêu tán ra, dính vào người lập tức chết, chỉ trong nháy mắt đã giết chết hàng ngàn hàng vạn người. Ngay cả Cố sư huynh Thiên Nhân Đạo có tu vi Kim Đan hậu kỳ không ngăn cản nổi, pháp lực toàn thân trong thời gian ngắn đã bị hủy hoại, huyết nhục thần hồn đều hóa thành hư vô. Kim Đan chỉ trong nháy mắt biến thành màu trắng như tuyết, sau đó cũng vỡ vụn thành bột phấn trắng xóa."
Bình luận