Chương 1882: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 265

Nữ tử nhìn qua đã ngoài hai mươi nhưng giữa hai đầu lông mày lại mơ hồ toát ra vẻ ngây thơ, tựa như thiếu nữ chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi.

Nàng cúi đầu nhìn bóng mình trong nước, lông mi chớp chớp, cảm thấy bản thân lúc này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Bạch y nữ tử khẽ thở dài, quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Ở đó có một con châu chấu cỏ đã úa vàng, được gấp bằng tay từ cỏ bện. Vì thời gian đã lâu, cỏ bện đã sớm mất đi nước nhưng do được gấp rất tinh xảo nên trông vẫn sống động như thật.

Bạch y nữ tử nhìn con châu chấu cỏ úa vàng, ánh mắt trở nên ngây dại: "Dương sư huynh..."

Nàng do dự một chút rồi đưa ngón tay điểm nhẹ lên con châu chấu. Một dòng nước màu xanh biếc mỏng manh chảy ra từ đầu ngón tay nàng, rơi xuống con châu chấu. Con châu chấu lập tức từ màu vàng úa biến thành màu xanh biếc, không phải do nhuộm màu mà là cỏ bện thành con châu chấu như thể có lại sinh mệnh.

Thấy vậy, bạch y nữ tử mỉm cười, vui vẻ từ tận đáy lòng.

Đột nhiên trong lòng nàng dâng lên một trận rung động, nàng do dự quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử áo tím đang đứng cách đó không xa, thần sắc vô cùng phức tạp.

Chấn kinh, vui mừng, đều có nhưng nhiều hơn là tuyệt vọng và đau thương!

Không khí giữa dãy núi như đông cứng lại, ngay cả tiếng gió gào thét cũng im bặt, trong trời đất chỉ còn Dương Thanh và bạch y nữ tử lặng lẽ nhìn nhau.

Đám người Uông Lâm, Nhạc Hồng Viêm, Khang Nam Hoa đứng từ xa nhìn hai người, đều im lặng không nói năng gì.

Lúc này bọn họ đã biết, bạch y nữ tử kia chính là người mà Dương Thanh luôn nhớ trong những năm qua, sư muội Phương Đình của hắn khi còn học nghệ ở Vân Thủy động.

Hai người là thanh mai trúc mã, năm đó thậm chí còn tư định chung thân, tình đến nồng thắm, còn có da thịt giao hòa.

Lúc nãy Dương Thanh khó mở miệng, thật ra là vì nguyên nhân này cũng chính vì vậy, năm đó Thái Âm Chân Thủy trong người Dương Thanh có một phần đã chảy vào cơ thể Phương Đình.

Năm đó, lúc Dương Thanh mới nhập môn không lâu, căn cốt đặc thù Tiên Thiên Âm Dương cân bằng của hắn ẩn giấu rất sâu, không bộc lộ ra ngoài. Lâm Phong từng thắc mắc tại sao Dương Thanh lại được hệ thống đánh giá là căn cốt chín điểm, đồng thời cũng cảm thấy Dương Thanh có phần kỳ quái.

Sau đó, khi nghe Dương Thanh nhắc đến chuyện của Phương Đình, lúc ấy hắn mới phản ứng kịp, thì ra lúc trước hắn cảm thấy kỳ quái là vì Dương Thanh đã không còn là đồng tử.

Nhưng Dương Thanh lại dùng Thái Âm Chân Giải#để xây dựng linh đài, đạt đến Trúc Cơ trung kỳ. Nhưng thể chất nam tử thường thiên dương, tu luyện công pháp dương tính sẽ không có vấn đề gì lớn, còn tu luyện công pháp âm khí quá thịnh thì cần phải có một chút chân âm trong nguyên dương. Sớm phá thân, mất đi đồng tử thân, muốn tu luyện công pháp âm tính đến mức đại thành gần như điều không thể.

Ít nhất cũng phải xây dựng linh đài, ngưng luyện Đạo Đỉnh, sau khi căn cơ vững chắc mới có thể buông thả.

Cho nên, việc Dương Thanh không còn là đồng tử mà vẫn có thể tu luyện Thái Âm Chân Giải, xây dựng linh đài nhất phẩm khiến Lâm Phong lúc đó vô cùng khó hiểu.

Chính bởi vì tình huống khác thường đến cực điểm này đã dẫn dắt Lâm Phong đi sâu tìm hiểu thể chất của Dương Thanh, lúc này mới phát hiện ra căn cốt chín điểm của Dương Thanh rốt cuộc là do đâu mà có.

Chuyện lúc trẻ tuổi xúc động nhất thời khiến Dương Thanh vốn nội liễm cảm thấy rất xấu hổ, cho nên lúc nãy khi Nhạc Hồng Viêm hỏi tại sao Phương Đình lại có Thái Âm Chân Thủy cùng nguồn gốc với hắn, Dương Thanh mới không trả lời.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy Phương Đình, Dương Thanh lại ngây người, không dám tiến lên. Thần thức của đám người Uông Lâm cẩn thận quét qua Phương Đình, đều rơi vào trầm mặc.

Rất lâu sau, Dương Thanh mới hoàn hồn, đáp xuống giữa dãy núi, chậm rãi bước về phía Phương Đình.

Chỉ là lúc này, thần sắc trên mặt hắn vô cùng phức tạp, ngoài kinh hỉ lúc đầu còn xen lẫn bi thương và tuyệt vọng sâu sắc.

Nhưng khi Phương Đình thật sự xoay người lại, bi thương và tuyệt vọng trên mặt Dương Thanh nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại vui mừng.

"Đình Đình..." Dương Thanh mỉm cười, giang hai tay về phía Phương Đình nhưng Phương Đình lại không tiến lên.

Trên mặt nàng cũng tràn đầy kinh hỉ nhưng xen lẫn rất nhiều nghi hoặc. Vừa rồi khi nàng xoay người lại đã nhìn thấy rõ ràng bi thương và tuyệt vọng chưa kịp biến mất trên mặt Dương Thanh.

Ngay cả lúc này, nàng vẫn có thể nhận ra sự đau lòng ẩn giấu trong mắt Dương Thanh.

Phương Đình khó hiểu hỏi: "Dương sư huynh, huynh sao vậy?"

Cảm nhận được sự thông minh sắc sảo của Phương Đình, đám người Uông Lâm đều khẽ thở dài.

Cô nương này tuy không phải là mỹ nhân khiến người ta vừa nhìn đã thấy kinh diễm nhưng lại rất ưa nhìn. Nàng có ngũ quan hài hòa, khóe mắt mang theo ý cười, khiến người ta nhìn vào cảm thấy rất thoải mái.

Bạn vừa hoàn thànhchương 1881của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...