Chương 1856: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 239

Lâm Phong có phần buồn cười nhìn đại đồ đệ của mình, chỉ thấy hai con ngươi của hắn phảng phất biến thành hình dạng Tinh Hà Tử Chi hoàn, đảo liên hồi.

Tiễn Tiêu Diễm, Lâm Phong một mình dạo bước đến Tàng Kinh Lâu, chỉ thấy Chu Dịch còn ở đó, đang sao chép điển tịch, vừa rồi hắn và Tiêu Diễm gặp mặt ở đây, cùng nhau trao đổi đạo pháp thần thông cũng đem những gì thu hoạch được trong ảo cảnh trung tâm doanh Châu Tiên Sơn thông qua Tàng Kinh Lâu hoàn nguyên thành văn tự điển tịch, lại mượn nhờ công hiệu đặc thù của Tàng Kinh Lâu tầng một để cùng nhau suy diễn ra phần khuyết thiếu.

Nhưng mà, ấn ký thần hồn của U Ảnh Đạo Tôn hay Hạo Dương Đạo Tôn trong tiên sơn ảo cảnh đều không được trọn vẹn, thần thông pháp môn có thể cung cấp tự nhiên không đầy đủ.

Tàng Kinh Lâu nhắm vào những pháp môn thần thông độc lập, nếu không đầy đủ có thể tự động bổ khuyết, ví dụ như Nhị Thập Bát Tú Tinh Thần Quyền, cho dù chỉ có một thức cũng có thể suy diễn bổ sung hai mươi bảy thức còn lại.

Nhưng những môn võ công khác của Tinh Thần Hoàng ngoài Nhị Thập Bát Tú Tinh Thần Quyền, nếu không có manh mối thì không cách nào tiến hành suy diễn.

Để Chu Dịch tiếp tục công việc của mình, Lâm Phong bắt đầu thử nghiệm dùng Tàng Kinh Lâu của mình để hoàn nguyên Thiên Đạo Yêu Kinh tàn thiên có được từ Đại La.

Nhưng kết quả lại không mấy khả quan, sau khi thử đi thử lại nhiều lần, Lâm Phong xác định Tàng Kinh Lâu của mình chỉ có thể hoàn thiện đạo pháp thần thông của Nhân tộc, lực bất tòng tâm với những pháp môn khuyết thiếu của Yêu tộc.

Lâm Phong khẽ nhíu mày, xuyên qua tầng một và tầng hai của Tàng Kinh Lâu, đi thẳng lên tầng ba trên cùng.

Lâm Phong tùy tiện chọn một chiếc ghế trúc trên tầng cao nhất của Tàng Kinh Lâu, bình tĩnh ngồi xuống, hai mắt khép hờ.

Trước đó, khi lĩnh hội sáng tạo ra Lưỡng Nghi Vi Trần, Thiên Cực Trụ Quang và Huyền Môn Thiên Độn, Lâm Phong đã mượn nhờ tầng thứ ba của Tàng Kinh Lâu này, hiện tại hắn lại leo lên đây, cẩn thận suy đoán ảo diệu của Thiên Đạo Yêu Kinh tàn thiên, không ngừng tham tường kiểm chứng với đạo pháp của bản thân.

Rất lâu sau, Lâm Phong từ từ mở mắt, đứng dậy đi xuống lầu các.

"Ta luyện chế phân thân Lôi Long quả nhiên đã đi đúng đường, về phần tiếp theo nên đi như thế nào, ta cũng có một hướng đi đại khái nhưng ta luôn cảm giác trước mắt vẫn có một tầng sương mù che khuất tầm mắt, khiến ta không nhìn rõ ràng.

"

Vừa suy nghĩ, Lâm Phong vừa đi ra khỏi Tàng Kinh Lâu, dạo bước trên đỉnh Ngọc Kinh sơn, đột nhiên trong lòng khẽ động: "Ồ, chẳng lẽ Hồng Viêm muốn độ lôi kiếp sao?"

Hư không lôi kiếp sẽ không quan tâm ngươi ở nơi nào, chỉ cần ngươi dẫn động lôi kiếp, nó sẽ xuyên qua tầng tầng hư không giáng xuống người ngươi.

Lâm Phong nhìn về phía Tuyết Phong cốc, chỉ thấy lôi quang lấp lóe.

Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng màu tím nhạt bay thẳng lên trời, không chút lùi bước, cứng rắn đối đầu với hư không lôi kiếp.

Dường như bị sự cứng cỏi và ngoan cường của đối phương chọc giận, lôi kiếp kéo dài khác thường cũng mãnh liệt khác thường nhưng cho dù lôi kiếp có dữ dội đến đâu không thể khiến hào quang màu tím kia khuất phục, cho đến cuối cùng, nó dần dần biến mất và lắng xuống.

Một luồng chấn động pháp lực hung hãn từ trong Tuyết Phong cốc truyền ra, kèm theo khí huyết dương cương nóng bỏng, tựa như hồng lô hỏa sơn.

Năm tòa động phủ là Phần Thiên nhai, Càn Thiên điện, Niết Bàn động thiên, Hà Lạc Cư, Khinh Vũ các đồng thời có bảo quang bay lên trời, mấy tiếng nói đồng thanh vang lên: "Chúc mừng tứ sư muội hư không kết anh, thành tựu Nguyên Anh cảnh giới."

Trên không trung Tuyết Phong cốc, một bóng người màu tím xuất hiện, mái tóc dài đỏ rực như lửa xõa tung giữa không trung, quả thực tựa như một ngọn lửa bùng cháy.

Nghe thấy tiếng chúc mừng của đám người Tiêu Diễm, trên Ngọc Kinh sơn, rất nhiều đệ tử chân truyền đồng loạt ra khỏi nơi ở của mình, cung kính hành lễ với Nhạc Hồng Viêm.

Thiếu nữ tóc đỏ, mày đỏ ôm quyền đáp lễ với năm tòa động phủ là Phần Thiên nhai, trên dung nhan xinh đẹp nở nụ cười rạng rỡ.

Sau một khắc, thiếu nữ xuyên qua hư không, đáp xuống trước mặt Lâm Phong, quỳ rạp xuống đất: "Đệ tử tham kiến sư phụ!"

Bên tai Lâm Phong vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống: "Chúc mừng kí chủ, đệ tử thân truyền Nhạc Hồng Viêm đã kết thành Nguyên Anh trong vòng năm mươi năm, số lượng đệ tử kết anh dưới trướng kí chủ trong vòng năm mươi năm tăng lên bốn người."

"Tên hệ thống keo kiệt, ngươi không tính Tiểu Lâm Tử, nếu không môn hạ của ta trong vòng năm mươi năm kết anh phải là năm người." Lâm Phong lắc đầu cười, nhìn Nhạc Hồng Viêm, mỉm cười nói: "Hồng Viêm, chúc mừng ngươi thành công kết anh."

Cho dù Nhạc Hồng Viêm luôn kiên cường, giờ phút này cũng khó giấu được sự kích động trong lòng, run giọng nói: "Tất cả đều là nhờ sư phụ chỉ bảo, vun trồng."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...