Chương 1849: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 232

Tuy rằng dựa theo phản ứng của Tiêu Diễm, Chu Dịch, rất khó suy đoán ra đạo pháp điển tịch, chỉ có thể lĩnh ngộ được một số ít thần thông pháp môn nhưng đây cũng là một kho báu khổng lồ, giá trị không thể nào đánh giá nổi.

Nói một cách tương đối, vấn đề lớn nhất chính là, tinh quang sụp đổ trong ảo cảnh, không cách nào ngưng tụ lại lần nữa, nghĩa là một thần hồn ấn ký của tu sĩ ngưng tụ thành tinh quang, chỉ có một lần cơ hội, trước đó vì phá giải ảo cảnh trung tâm này, Tiêu Diễm, Chu Dịch, Đại Không hòa thượng, Thạch Tinh Vân liên tiếp tác chiến, khiến cho tinh quang trong ảo cảnh sụp đổ quá nửa.

Tinh quang sụp đổ hóa thành một tia sáng đỏ, không ngừng hội tụ ở trung tâm tinh hà, tạo thành cánh cửa phá giải ảo cảnh.

Chẳng qua, Lâm Phong tin tưởng, theo thời gian trôi qua, sau này có tu sĩ vẫn lạc trong doanh Hải, thần hồn ấn ký của đại bộ phận bọn họ đều sẽ bị lực lượng thần bí của doanh Hải lấy đi, trong ảo cảnh này sinh thành tinh quang.

Trước khi Tiêu Diễm, Chu Dịch leo lên doanh Châu Tiên Sơn, trải qua vô số năm tháng vô số cường giả công kích, cấm chế phòng ngự của doanh Châu Tiên Sơn thật ra đã suy yếu đi rất nhiều, sau khi Lâm Phong luyện hóa doanh Châu Tiên Sơn phát hiện, ảo cảnh trung tâm này còn có rất nhiều diệu dụng, ví dụ như có thể đem toàn bộ tinh quang tích trữ trong đó phóng ra nghênh địch, trong thời gian ngắn, mỗi một đoàn tinh quang đều có thể phát huy thực lực khi còn sống của chủ nhân thần hồn ấn ký kia.

Tuy rằng sau khi rời khỏi ảo cảnh, những tinh quang này sẽ nhanh chóng tiêu tán nhưng số lượng cùng chất lượng cường giả đều tích lũy đến một trình độ nhất định, hơn trăm tinh quang cùng nhau nghênh địch, uy lực cũng vô cùng khả quan.

Ngoại trừ cổ trận vô danh cùng ảo cảnh trung tâm, doanh Châu Tiên Sơn còn có rất nhiều cấm chế khác nhưng Lâm Phong cũng chỉ mới luyện hóa Tiên Sơn, còn rất nhiều thứ cần hắn phải từ từ nghiên cứu.

Từ góc độ tài nguyên mà nói, bản thân doanh Châu Tiên Sơn ngoại trừ ảo cảnh trung tâm ra, có giá trị nhất chính là Ngọc Dịch Tuyền đã từng tẩm bổ Thanh Ly Ngọc Cơ.

Lâm Phong cẩn thận cảm thụ linh khí trong đó, phát hiện nước suối này quả nhiên có lợi ích trời ban đối với việc tẩm bổ pháp bảo, giá trị liên thành.

Mà bởi vì có Tiên Sơn, Huyền Môn Thiên Tông muốn thu hoạch rất nhiều bảo vật bên ngoài Tiên Sơn cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

"Sư phụ, lần này chúng ta thu hoạch rất lớn." Tiêu Diễm cười nói, cùng những người khác tiến lên bái kiến Lâm Phong, sau khi hành lễ xong, hắn chỉ vào Chu Dịch: "Nhất là Nhị sư đệ, lần này có thể nói là thu hoạch rất nhiều."

Chu Dịch vốn luôn lạnh nhạt, giờ phút này cũng nở nụ cười nhưng hắn không hề kiêu ngạo, không tự ti: "Đúng là thu hoạch được rất nhiều."

Hạo Dương phân thân của hắn nâng Bạch Ngọc Trụ thật lớn, đi đến trước mặt Lâm Phong: "Sư phụ, xin người xử lý."

Lâm Phong cười nói: "Đây là cơ duyên của con, ta sẽ không nhúng tay vào, chỉ cho con một ít chỉ điểm, giúp con luyện hóa bảo vật này cho tốt, ngày sau nếu có thể luyện chế thành một kiện Tạo Hóa pháp bảo cũng là một thành tựu."

Chu Dịch chớp mắt, trịnh trọng hành lễ với Lâm Phong: "Đệ tử, đa tạ sư phụ!"

Tuy rằng hắn sớm biết, đại đa số trường hợp, Lâm Phong sẽ không lấy bảo vật mà bọn họ có được nhờ cơ duyên của bản thân nhưng phôi thai Tạo Hóa pháp bảo như Bạch Ngọc Trụ thật sự quá mức quý giá, ý nghĩa hoàn toàn khác biệt, coi như Thái Hư Quan, Thục Sơn Kiếm Tông, Đại Chu hoàng triều cũng sẽ thu làm công hữu, một mặt là vì an toàn, một mặt cũng là vì bảo đảm có thể luyện chế thành công, không đến mức lãng phí.

Dưới gầm trời này, e rằng chỉ có Lâm Phong mới là sư phụ duy nhất lưu lại bảo vật như Bạch Ngọc Trụ cho đệ tử có được cơ duyên.

Những người khác nhìn Chu Dịch cùng Bạch Ngọc Trụ được Hạo Dương phân thân nâng ở phía sau, tuy rằng không có ghen tị nhưng ít nhiều cũng có phần hâm mộ.

Tạo Hóa pháp bảo quý giá biết bao, không cần phải nói nhiều, nói một cách nghiêm khắc, hiện tại toàn bộ Huyền Môn Thiên Tông, thật ra ngay cả một kiện Tạo Hóa pháp bảo đúng nghĩa không có.

Nhìn khắp Thần Châu Hạo Thổ, hiện tại Tạo Hóa pháp bảo thực sự nằm trong tay người khác, có thể tùy thời điều động, lai lịch rõ ràng, chỉ có Hạo Thiên Kính, Thái Hư Thánh Điện, Tiên Thiên Kiếm, Bất Hủ Long Thành, Đại Chư Thiên Luân và Thái Hoàng Cung sáu món.

Bất kể là quang cầu trong Âm Dương Hải dưới chân Ngọc Kinh sơn, hay Sinh Tử Bộ trên tay Điện chủ Minh Điện, hoặc là Lệ Hoàng chiến y, chí bảo của Lệ Hoàng năm xưa từng liên tục bị trọng thương, cuối cùng hủy trên tay Tiêu Diễm cũng đều chỉ tựa như cây cột bạch ngọc này, có hi vọng thành tựu tạo hóa mà thôi.

Bạn vừa hoàn thànhchương 1848của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...