Lâm Phong cười nói: "Không ai được lấy cả!"
Sắc mặt Lương Bàn trên Phương Trượng Tiên Sơn có phần kỳ quái, Thương Hải Kiếm Tôn đang quan chiến thì trực tiếp mắng: "Thằng điên! Hắn đúng là tên điên! Lúc trước điều khiển Ngọc Kinh sơn đã làm vậy rồi, bây giờ đổi thành Bồng Lai Tiên Sơn, vẫn còn làm!"
Ngay sau đó, Bồng Lai Tiên Sơn đâm thẳng vào Phương Trượng Tiên Sơn!
Đối với việc Lâm Phong điều khiển Bồng Lai Tiên Sơn đâm vào Phương Trượng Tiên Sơn, Lương Bàn thực ra không hề lo lắng, Lâm Phong biết, hắn cũng biết, dùng để đấu pháp, Phương Trượng Tiên Sơn là ngọn núi có khả năng phòng ngự mạnh nhất trong ba ngọn núi doanh Hải.
Nhưng khi Lương Bàn để ý thấy Lâm Phong lựa chọn điểm va chạm rất đắn đo, nhắm thẳng vào chỗ đám long ảnh tụ tập phía trên Phương Trượng Tiên Sơn mà đến, sắc mặt hắn bỗng nhiên hơi biến đổi.
Hai tòa tiên sơn khổng lồ, tựa như cự đảo, lục địa nhỏ, ầm ầm va đập vào nhau!
Đầu tiên là đám long ảnh trên Phương Trượng Tiên Sơn băng tán, tiếp theo ám kim quang huy và cửu sắc thần quang hỗn tạp vào nhau, khiến một phương thiên địa trở nên kỳ quái, mơ hồ.
Cả thế giới phía nam doanh Hải, tựa như một bức họa cuộn khổng lồ bị người ta hung hăng nhào nặn, vặn vẹo!
Vô số ảo cảnh bị hủy diệt, vô số tinh quái, linh thảo doanh Hải bị tiêu hủy cũng có một số tu sĩ hoặc Yêu tộc hoạt động ở phía nam doanh Hải gặp nạn.
Mà trên Phương Trượng Tiên Sơn, tất cả những sinh linh vốn không thuộc về tiên sơn như đám người Lương Bàn đều bị chấn động đến mức bay ra khỏi tiên sơn.
Phân thân Lương Bàn cũng bị trọng thương nhưng điều khiến hắn đau lòng hơn là hắn đã mất liên lạc với Phương Trượng Tiên Sơn!
Chu Hồng Vũ chậm nửa bước, không ngăn được Bồng Lai Tiên Sơn nhưng hắn cũng điều khiển Đại Chư Thiên Luân oanh kích liên tục vào cửu sắc thần quang bảo vệ Bồng Lai Tiên Sơn, đánh nát cửu sắc thần quang.
Trước tiên là đâm vào Phương Trượng Tiên Sơn, sau đó đón lấy Đại Chư Thiên Luân, tuy pháp thân Nguyên Thủy Thiên Quân của Lâm Phong mạnh hơn phân thân của Lương Bàn nhưng không tránh khỏi bị chấn động đến rơi xuống núi, cắt đứt liên hệ với Bồng Lai Tiên Sơn.
Trước khi bị hất văng ra khỏi đại điện, hắn cuối cùng nhìn thoáng qua Thiên Thận Kim Châu trên đỉnh điện, cười to, phong ấn Phá Giới Thạch cùng các loại bảo vật khác vào trong bảo châu, sau đó bị cỗ lực lượng bàng bạc kia đánh bay.
Lâm Phong vốn không muốn phân thắng bại bằng va chạm trực diện, bên cạnh còn có Chu Hồng Vũ và Đại Chư Thiên Luân, Bồng Lai Tiên Sơn lấy một địch hai chung quy không phải đối thủ, huống chi bên cạnh còn có Kim Bằng Đại Thánh và Cùng Kỳ Đại Thánh nhìn chằm chằm.
Kế hoạch ban đầu của hắn chính là dùng Bồng Lai Tiên Sơn làm giá để đổi lấy Phương Trượng Tiên Sơn của Lương Bàn!
Bồng Lai Tiên Sơn, ta không cần nữa, vậy thì Phương Trượng Tiên Sơn, ngươi cũng đừng mong giữ được.
Kim Bằng Đại Thánh và Cùng Kỳ Đại Thánh cũng hơi bất ngờ nhưng trước đó bọn chúng cũng nghĩ đến việc Lâm Phong có khả năng liều cá chết lưới rách dưới tình thế bị vây công, nên vội vàng cùng lao về phía Bồng Lai Tiên Sơn.
Còn đám người Lương Bàn thì toan tính trở lại Phương Trượng Tiên Sơn.
Chu Hồng Vũ nhìn chằm chằm pháp thân Nguyên Thủy Thiên Quân của Lâm Phong, ánh mắt lạnh lẽo, lại giơ Đại Chư Thiên Luân lên, nện thẳng xuống!
Lâm Phong nhìn cảnh này, cười nói: "Trước đây chưa từng có ai chứng kiến va chạm giữa ba ngọn núi doanh Hải nhưng ta lại biết được thông qua quang ảnh U Hoàng Thiên Hải, khi còn sống yêu nghiệt này từng dùng phân thân khống chế Bồng Lai Tiên Sơn, ý đồ thu phục Phương Trượng Tiên Sơn, hai núi đã từng va chạm một lần."
"Còn về phần kết quả... Khà khà!"
Cơn bão do hai tòa tiên sơn va chạm có xu hướng dịu đi, trời đất vạn vật dường như muốn dần dần khôi phục lại sự yên tĩnh.
Nhưng rất nhanh, sóng gió nổi lên, mây trắng trong doanh Hải cuồn cuộn, nước biển dâng lên trời, vô số không gian ảo cảnh cũng trở nên hỗn loạn.
Một luồng linh khí khổng lồ hình thành giữa trời đất, khuấy động ở khu vực phía nam doanh Hải, rõ ràng là Huyễn Hải Mê Triều!
Sự va chạm kịch liệt giữa hai đại tiên sơn Bồng Lai và Phương Trượng đã trực tiếp khiến Huyễn Hải Mê Triều ở phía nam doanh Hải bùng phát trước thời hạn!
Đám người Lương Bàn không kịp phòng bị, đều hoảng sợ biến sắc, mất đi sự che chở của Phương Trượng Tiên Sơn, bọn chúng như thuyền con giữa dòng nước cuồn cuộn, có thể lật úp bất cứ lúc nào, ngay cả La Phù Đạo Tôn Nguyên Thần tam trọng cũng cảm thấy vô cùng nguy hiểm.
Kim Bằng Đại Thánh và Cùng Kỳ Đại Thánh tuy tình huống tốt hơn một chút nhưng đối mặt với dòng chảy doanh Hải cuồn cuộn, bọn chúng không thể phá vỡ, leo lên tiên sơn, chỉ có thể trơ mắt nhìn tiên sơn gần trong gang tấc ngày càng rời xa mình.
Vô số ảo cảnh quỷ dị, cường đại ẩn chứa trong dòng linh khí khổng lồ, như bong bóng nối tiếp nhau, lúc ẩn lúc hiện, rồi không ngừng vỡ vụn.
Bình luận