Đây là vấn đề về tâm lý, không liên quan gì đến trí tuệ của Kim Thiền Tử và Kim Bằng Đại Thánh. Bởi vì trong doanh Hải không chỉ có bọn họ và Đại Chu hoàng triều, tùy thời đều có thể có những người khác đột nhiên nhúng tay vào. Tuy rằng người có thể nhúng tay vào trận chiến cấp bậc này rất ít nhưng không có nghĩa là không có.
Trong trường hợp này, chiến cuộc nhìn như cân bằng, đối với Kim Thiền Tử, Kim Bằng Đại Thánh và Cùng Kỳ Đại Thánh mà nói, thật ra chính là hơi bất lợi.
Nhưng tên đã lắp vào cung, không bắn không được. Tựa như Kim Thiền Tử đã nói lúc trước, lần này nếu rút lui, không nói đến Phương Trượng Tiên Sơn, ngay cả Bồng Lai Tiên Sơn cũng rất có thể rơi vào tay Đại Chu hoàng triều.
Hai bên nhất thời giằng co, Lương Bàn và Chu Hồng Vũ không vội vàng động thủ. Nếu như có thể bức lui được bọn Kim Thiền Tử, vậy thì Đại Chu hoàng triều tất nhiên là cầu còn không được, dù sao huyết chiến một trận, rất có thể cuối cùng lại tiện nghi cho người khác.
Đặc biệt là Lâm Phong bên doanh Châu Tiên Sơn kia, biểu hiện có phần quỷ dị, luôn khiến cho Lương Bàn và Chu Hồng Vũ có cảm giác như mang gai trên lưng, trong lòng không thoải mái.
Lâm Phong ẩn nấp trong Lưỡng Nghi Vi Trần bỗng nhiên mỉm cười. Lần này Đại Chu hoàng triều cũng đã dốc toàn lực, khó trách lại dám đồng thời mở hai chiến trường, xem ra là thật sự coi trọng việc doanh Hải Tam Sơn xuất thế lần này, xem đây là một trận chiến quyết định quốc vận.
Đúng như Lâm Phong vừa mới biết được Đại Chu hoàng triều đã âm thầm chiếm cứ Phương Trượng Tiên Sơn từ trước, thì ra Phương Trượng Tiên Sơn quả thật chiếm giữ một vị trí rất quan trọng trong kế hoạch của Lương Bàn và Chu Hồng Vũ. Không chỉ là vì thuận tiện tìm kiếm doanh Châu và Bồng Lai nhị sơn, mà đồng thời cũng là một căn cứ lực lượng cường đại.
Ra khỏi doanh Hải, Phương Trượng Tiên Sơn không thể mang đi, Đại Chu hoàng triều không có năng lực cản trở nhiều cường giả như vậy liên thủ vây công.
Cho dù như thế cũng phải tạm thời lôi kéo La Phù Đạo Tôn vốn trung lập đến hỗ trợ, trong đó chắc chắn là có trao đổi lợi ích.
doanh Hải dù sao cũng là địa giới của Thần Châu, cường giả Yêu tộc có thể tiến vào rốt cuộc có hạn, điều này cũng khiến cho Lương Bàn, Chu Hồng Vũ cho dù không có Thái Hoàng cung cũng có thể giằng co với Kim Thiền Tử và Kim Bằng Đại Thánh.
Trong lúc hai bên giằng co, Lâm Phong phát động Lưỡng Nghi Vi Trần rời khỏi chỗ cũ, men theo sự chỉ dẫn của Thiên Thận Kim Châu, rời khỏi chiến trường này.
Một mặt là dựa vào Thiên Thận Kim Châu chỉ đường, một mặt là Phương Trượng Tiên Sơn của Đại Chu dẫn đường, Lâm Phong xác định bản thân đã đến rất gần Bồng Lai Tiên Sơn.
Lại đi thêm một khoảng thời gian, tử quang trong Thiên Thận Kim Châu bỗng nhiên lấp lóe, sáng ngời chưa từng có.
Tinh thần Lâm Phong chấn động: "Tới rồi!"
Xuyên qua tầng tầng mây khói, phá vỡ mấy ảo cảnh cường đại, trước mắt Lâm Phong bỗng nhiên sáng tỏ, một vùng biển rộng màu đen, tựa như đang lơ lửng giữa không trung, rộng lớn vô ngần, không gió cũng có sóng, từng đợt sóng lớn trăm trượng, vờn quanh một hòn đảo tiên sơn cực lớn ở trung tâm Hắc Hải!
"Đó chính là Bồng Lai Tiên Sơn sao?" Lâm Phong cẩn thận đánh giá. Bồng Lai Tiên Sơn trước mắt có kích thước nhỏ hơn Phương Trượng Tiên Sơn, lớn hơn doanh Châu Tiên Sơn một chút, chu vi ước chừng khoảng năm ngàn dặm.
Vùng biển đen bên ngoài, chính là Minh Hải trong truyền thuyết cũng chính là Thương Minh chi hải. Nhìn kỹ, tuy rằng diện tích rất rộng lớn nhưng cũng có ranh giới rõ ràng, mặt biển tạo thành một hình tròn cực lớn, nhìn tổng thể, tựa như một nửa quả cầu bị cắt đôi.
Xét về hiệu ứng thị giác, có phần tương tự với Ngọc Kinh sơn và Âm Dương Hải của Lâm Phong.
Chỉ có điều tuy rằng màu sắc bên ngoài giống nhau nhưng Âm Dương Hải và Minh Hải xung quanh Bồng Lai Tiên Sơn lại không giống nhau. Nước biển màu đen của Âm Dương Hải, là biển linh khí được ngưng tụ từ ba loại lực lượng ý cảnh là âm, ám và hàn.
Còn Minh Hải, thật ra là hải dương không gian tương tự như hư không chiến trường, xa xôi và rộng lớn.
Lâm Phong không lập tức động thủ, mà lặng lẽ cảm nhận động tĩnh từ hướng chiến trường của đám người Lương Bàn, Kim Thiền Tử.
Mãi cho đến khi hai bên chính thức giao chiến, Lâm Phong mới bắt đầu hành động tiếp theo.
Hắn biết tốc độ của mình phải thật nhanh. Động tác phá vỡ Minh Hải, chắc chắn sẽ kinh động đến đám người Kim Thiền Tử và Lương Bàn cách đó không xa, đặc biệt là đám người Lương Bàn đang chiếm giữ Phương Trượng Tiên Sơn. Lợi dụng mối liên hệ kỳ diệu giữa tam sơn, dưới tình huống khoảng cách gần như vậy, rất có thể bọn họ sẽ là người đầu tiên phát hiện ra điểm bất thường.
Chương 1816vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận