"Mười trận văn của tổ thứ nhất, trung tâm bất động, xoay trái tương sinh, trận văn thứ nhất, ba, năm, bảy, chín sinh ra dương khí, trận văn thứ bảy có dị thường, Địa nhị sinh hỏa, Thiên thất thành chi, Thiên thất bất thành, Địa nhị bất sinh."
"Trận văn thứ hai, bốn, sáu, tám, mười xoay phải chủ nhân, hiện tại trận văn thứ hai bị thiếu hụt, có thể từ nơi này phá giải tử môn."
"Mười trận văn của tổ thứ hai, trung tâm bất động, xoay trái tương sinh, trận văn thứ nhất, ba, năm, bảy, chín sinh ra dương khí, trận văn thứ nhất có dị thường, Thiên nhất sinh thủy, Địa lục thành chi, Thiên nhất bất sinh, Địa lục bất thành."
"Trận văn thứ hai, bốn, sáu, tám, mười xoay phải chủ nhân, hiện tại trận văn thứ sáu bị thiếu hụt, có thể từ nơi này phá giải tử môn phá trận."
"Mười trận văn của tổ thứ ba..."
"Mười trận văn của tổ thứ tư..."
Lý Nguyên Phóng một đường tiến về phía trước, bước chân gần như không hề dừng lại, đối với hắn mà nói, hiện tại uy lực của Vô Danh cổ trận đã bị suy yếu, không cần phân tâm chống cự sự xâm nhập của trận pháp, chỉ cần chuyên tâm thôi diễn biến hóa của trận pháp, một khi đã tìm ra được quy luật, tốc độ phá trận sẽ càng lúc càng nhanh.
Tuy rằng bên trong Vô Danh cổ trận có dung hợp rất nhiều lực lượng huyễn cảnh nhưng có Thanh Ly Khách, Giải#Cương và Bạch Quang bảo vệ, Lý Nguyên Phóng không cần phải phân tâm.
Ba người Thanh Ly Khách nhìn hắn, trong lòng vừa khiếp sợ vừa có một loại cảm giác đương nhiên.
Bên trong Vô Danh cổ trận, Lý Nguyên Phóng tuy thần sắc trầm tĩnh nhưng hai mắt lại loáng thoáng có tinh quang lóe lên, đối với người khác mà nói, trận pháp rườm rà, khó khăn và khô khan lại khiến hắn thích thú, tràn ngập hứng thú.
Bên trong trận pháp, đám người Chu Dịch, Lý Nguyên Phóng tựa như đang trong một không gian độc lập, mà từ góc độ của đám người Lâm Phong ở bên ngoài trận pháp nhìn vào, vô số ngọc bản bao phủ doanh Châu tiên sơn kia kết nối với nhau, tựa như vô số viên gạch vuông vức được lát thành mặt đất.
Lúc này, vô số ngọc bản kia bắt đầu không ngừng di chuyển, trong sự hỗn loạn lại ẩn chứa một vẻ đẹp kỳ dị.
Vô Danh cổ trận lúc này đã suy yếu rất nhiều, cho dù là Lâm Phong hay Lương Bàn, Thạch Vũ, nếu để bọn họ tiến vào phá giải không cần tốn quá nhiều thời gian nhưng nếu so sánh, vẫn là trực tiếp dùng Ngọc Kinh sơn, Thái Hoàng Cung hoặc là Bất Hủ Long Thành dùng bạo lực phá vỡ nhanh hơn.
Nếu không phải còn có hai thế lực lớn khác nhìn chằm chằm, thì ngay cả Lâm Phong cũng chẳng muốn tốn công sức, dù sao hắn không phải kẻ si mê trận pháp như Lý Nguyên Phóng.
Nhưng mà, tình hình hiện tại cũng rất tốt, Lâm Phong rất tin tưởng vào năng lực Tường Thụy của đệ tử.
Hơn nữa, không chỉ có một mình Chu Dịch, người thứ hai cũng đã đến.
Tiêu Diễm, Tiêu Chân Nhi, Dương Thanh cùng với Quỳ Ngưu Vương và Hải Linh Câu Vương cũng đã đến bầu trời doanh Châu tiên sơn, Lâm Phong tâm niệm vừa động, đã dùng pháp lực truyền âm kể rõ ràng mọi chuyện cho bọn họ, đồng thời Tiêu Diễm cũng đem những gì mình nghe thấy và nhìn thấy kể lại một cách rõ ràng.
Nghe nói có tăng nhân hiển hóa Bảo Hóa Như Lai pháp thể, Lâm Phong khẽ gật đầu, không nói gì.
Sau khi đã giải thích rõ ràng, đám người Tiêu Diễm đồng loạt chắp tay thi lễ với Lâm Phong, sau đó cùng nhau đáp xuống doanh Châu tiên sơn.
Lương Bàn và Thạch Vũ đều không phản đối, tuy rằng bọn họ đều nhận ra Tiêu Diễm đã là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.
So sánh với thực lực Nguyên Anh hậu kỳ của Chu Dịch, không khó để tưởng tượng hiện tại Tiêu Diễm không thể dùng tiêu chuẩn của tu sĩ Nguyên Anh kỳ để đánh giá.
Nhưng bọn họ không thể ngăn cản đám người Tiêu Diễm tiến vào, như vậy có vẻ quá mức hẹp hòi, ngược lại càng khiến người ta cảm thấy bọn họ sợ hãi.
Hiện tại bọn họ chỉ có thể hy vọng vào đám người Đại Không hòa thượng, Tĩnh Phương Vương Thạch Lâm.
Nhưng đám người Tiêu Diễm đã chậm hơn đám người Chu Dịch, Đại Không hòa thượng, Thạch Lâm một khoảng thời gian, muốn phá giải Vô Danh cổ trận, leo lên doanh Châu tiên sơn, chắc chắn sẽ chậm hơn rất nhiều, điểm xuất phát đã thua kém rồi.
Vô Danh cổ trận này không giống ảo cảnh bị Lâm Phong phá giải trước đó, không phải chỉ cần một người phá giải là trận pháp sẽ biến mất, bởi vì trận nhãn chính là doanh Châu tiên sơn, không thể bị phá hủy hoàn toàn, địa mạch linh khí tạo thành trận pháp cũng bắt nguồn từ doanh Hải, trừ phi đám người Lâm Phong từ bên ngoài dùng bạo lực phá hủy, nếu không trận pháp sẽ không tiêu tán.
Cho nên, đám người Tiêu Diễm không cách nào hưởng thành quả của đám người Chu Dịch, Lý Nguyên Phóng, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Mà theo thời gian trôi qua, vô số ngọc bản tạo thành hình cầu bao phủ doanh Châu tiên sơn, trong đó có vô số ngọc bản tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh, đột nhiên dừng lại, sau đó tỏa ra hào quang chói mắt.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1771của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận