Bởi vậy lúc trước tranh đoạt Thanh Ly Ngọc Kỷ, hắn và Thiệu Khuynh Thành ra tay với đối phương đều không chút nương tay, muốn đoạt bảo vật, phải dựa vào bản lĩnh của mình.
Nhưng lúc này đối mặt với Lâm Phong, hắn không chút do dự lựa chọn liên thủ với Thiệu Khuynh Thành.
Thanh Thăng Kiếm của biển cả mênh mông hóa thành muôn ngàn tia sáng, loé lên trong không gian, giằng co với Băng Phách Vân Miểu của Lâm Phong.
Một bên là pháp bảo cấp Dựng Linh có thể phát huy toàn bộ uy lực, một bên là pháp bảo cấp Hóa Sinh chỉ có thể phát huy uy lực có hạn, ai thắng ai thua, còn phải xem thần thông của chủ nhân hai bên cao thấp ra sao.
Thôn Nhật Đại Thánh và Xích Thước Long Vương vẫn im lặng nhưng lúc này thấy Quan Triều Kiếm Tôn có ý định ra tay, bọn chúng cũng bắt đầu rục rịch phát động.
Chúng không có hứng thú gì với trận chiến giữa Thiệu Khuynh Thành và Chu Dịch, thứ chúng để ý chính là Thanh Ly Ngọc Kỷ đang nằm trong tay Lâm Phong.
Tuy bị một đại kiếm tu Nguyên Thần và hai vị Đại Thánh Yêu tộc nhìn chằm chằm nhưng Lâm Phong vẫn điềm nhiên tự tại, thậm chí còn nhìn về phía Trường Nhạc Đạo Tôn, mỉm cười nói: "Lát nữa đệ tử của ta sẽ có một trận chiến đặc sắc, lúc này ta đương nhiên sẽ không rời đi."
"Thế nhưng ta cũng sẽ không đợi Thạch đạo hữu quá lâu, nếu như đệ tử của ta đấu pháp xong, mà Thạch đạo hữu vẫn chưa đến, vậy ta không có thời gian chờ đợi hắn nữa."
Trường Nhạc Đạo Tôn cười ha hả nói: "Nếu bệ hạ đến muộn, ta không có bản lĩnh giữ chân Lâm tông chủ lâu hơn." Dứt lời, lão ta còn lui về phía sau một chút, tỏ ý mình sẽ không cùng ba người Thính Triều Kiếm Tôn vây công Thiết Thụ Phân Thân của Lâm Phong.
Chỉ cần Lâm Phong không đi, lão ta sẽ ở bên cạnh yên lặng quan sát trận chiến giữa Chu Dịch và Thiệu Khuynh Thành cùng Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn Thôn Nhật Đại Thánh, Xích Thước Long Vương và Thính Triều Kiếm Tôn đang rục rịch phát động, tuy rằng phải đối mặt với ba vị cường giả cấp Nguyên Thần nhưng vẫn bình tĩnh như thường, trên thực tế, hắn căn bản không có ý định gọi bản tôn đến đây.
Trên đỉnh đầu thanh quang lóe lên, Thiên Địa Pháp Tướng cao một trăm năm mươi trượng, tựa như một cây đại thụ che trời xuất hiện, tựa như cột trụ chống trời, xà ngang chống biển, đỉnh thiên lập địa hiện ra trước mặt mọi người.
Sức mạnh tạo hóa của Bát Quái Tứ Tượng chèo chống, Sa La Thiết Thụ trường sinh bất lão, kết hợp với Vĩnh Hằng Quang Huy bất diệt, tạo thành một lớp phòng ngự cường đại khiến cho đại đa số tu sĩ Nguyên Thần nhất trọng phải sinh lòng tuyệt vọng.
Trên mặt đám người Thính Triều Kiếm Tôn đều lộ vẻ kinh ngạc, vốn tưởng rằng một cụ phân thân Nguyên Anh hậu kỳ của Lâm Phong có thể khiến bọn họ, những tu sĩ Nguyên Thần phải kiêng dè đã là chuyện không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng đến lúc này bọn họ mới nhận ra.
Lực công kích của Thiết Thụ Phân Thân thực ra không yếu, đủ để sánh ngang, thậm chí áp chế chiến thắng đại đa số tu sĩ Nguyên Thần nhất trọng nhưng so với lực phòng ngự của nó mà nói, quả thực có phần không đáng nhấc lên .
Nói chung, Thiết Thụ Phân Thân của Lâm Phong, xét theo tiêu chuẩn của bản thân nó mà nói, chính là công yếu thủ mạnh, phòng ngự mới là điểm mạnh nhất.
Thiết Thụ Phân Thân triển khai Thiên Địa Pháp Tướng, thôi động lực phòng ngự đến mức tận cùng, cho dù là cường giả Nguyên Thần nhị trọng cảnh giới Phản Hư nhìn thấy cũng phải cảm thấy đau đầu.
Lúc này ba vị cường giả Thính Triều Kiếm Tôn vây công, Lâm Phong muốn đánh bại bọn họ như lúc trước bắt giữ Quý Thủy Đạo Tôn là chuyện cực kỳ khó khăn nhưng muốn phá vỡ lớp phòng ngự của Lâm Phong, độ khó càng cao hơn.
Huống chi Lâm Phong còn có Băng Phách Vân Miểu trong tay, nếu đám người Thính Triều Kiếm Tôn liều lĩnh công kích, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Lâm Phong phản kích dữ dội.
Nhận ra điều này, bất kể là Thính Triều Kiếm Tôn muốn trợ giúp Thiệu Khuynh Thành, hay là Xích Thước Long Vương và Thôn Nhật Đại Thánh thèm muốn Thanh Ly Ngọc Kỷ, đều im lặng, tạm thời không còn xung động ra tay nữa, chỉ cùng Lâm Phong giằng co.
Lâm Phong thản nhiên nhìn về phía xa xa, nơi đó có các tu sĩ của Đông Thiên Môn, Thương Hải Kiếm Tông, yêu quái của Lôi Long tộc, Kim Sí Đại Bằng tộc đang vây quanh Lý Nguyên Phóng, Giải#Ngữ và Bạch Quang với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Nhưng lúc này bị ánh mắt Lâm Phong lướt qua, tất cả đều cảm thấy lạnh sống lưng, không thể không dừng bước.
Tuy rằng nếu đám người Thính Triều Kiếm Tôn nhất quyết ngăn cản, Thiết Thụ Phân Thân của Lâm Phong rất khó đột phá phòng tuyến của bọn họ để đi cứu viện nhưng đối với đám người Thính Triều Kiếm Tôn mà nói, làm như vậy có phần hẹp hòi.
Hai bên chỉ là tranh đoạt bảo vật, không phải là tử thù, bắt cóc đồ đệ của Lâm Phong làm con tin, chẳng khác nào tự chuốc lấy thù hận không thể hóa giải.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1736của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận