Chu Dịch bị năm đại cường giả của Thiệu Khuynh Thành vây công, vậy mà còn có thể mang theo Thanh Ly Ngọc phá vây, ngay cả Thạch Tinh Vân nhìn thấy cũng có phần ngoài ý muốn.
Khi Lâm Phong đến gần đảo nhỏ, vừa vặn nhìn thấy Chu Dịch phá vây thoát thân, hắn lắc đầu cười lớn: "Ha ha, quả nhiên là phong cách của Dịch nhi!"
Đối với phong cách chiến đấu của mấy vị đồ đệ, Lâm Phong thân là sư phụ đương nhiên là biết rất rõ.
Khác với Tiêu Diễm thích giả heo ăn thịt hổ chơi trò nghịch tập, Chu Dịch đấu pháp với người khác, không có bất kỳ thăm dò nào, vừa ra tay chính là đại chiêu, dùng phương thức đơn giản trực tiếp nhất để kết thúc chiến đấu, giải quyết đối thủ.
Trừ phi tựa như Thiệu Bằng lúc trước, chênh lệch thực lực với hắn quá lớn, mới có thể tùy ý mà làm, sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực nhưng vồ một con kiến thì đương nhiên là không cần thiết phải như vậy.
Đối thủ có chênh lệch không lớn, Chu Dịch từ trước đến nay đều là trực tiếp một chiêu đánh ngã, đấu pháp với hắn, lựa chọn duy nhất của đối thủ chính là ngay từ đầu đã dốc toàn lực ứng phó, mọi người cùng thi triển đại chiêu, không thể tránh né, cường giả sẽ chiến thắng.
Nếu như vừa mới bắt đầu đã muốn giữ lại thực lực, giữ lại át chủ bài, vậy thì rất xin lỗi, át chủ bài của ngươi rất có thể đến chết không thi triển ra được.
Một bộ bài tốt lại bị mình giữ đến chết, loại cảm giác này thật là không dễ chịu chút nào.
Ví dụ như đám người Thiệu Khuynh Thành hiện tại, đang được nếm thử loại tư vị này, tuy rằng đã tận lực đánh giá cao Chu Dịch nhưng thân là tu sĩ Nguyên Thần đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh kỳ, trước khi chính thức giao thủ, chính thức hiểu rõ thực lực của đối phương, trong lòng vẫn luôn có ưu thế.
Đây không phải là ngạo mạn tự đại, mà là tự tin bình thường, tu sĩ Nguyên Thần đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh mà lại sợ hãi run rẩy, cẩn thận dè dặt, vậy thì tu luyện đạo pháp nhiều năm như vậy cũng là uổng phí.
Nhưng gặp phải một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ có thực lực hoàn toàn trái ngược lẽ thường như Chu Dịch, đám người Thiệu Khuynh Thành lập tức ăn phải quả đắng, bị Chu Dịch giành mất tiên cơ.
Đối mặt với một đám cường giả Nguyên Thần như bọn họ, bất kỳ tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào vừa xuất hiện cũng đều dốc toàn lực ra tay, điểm này Thiệu Khuynh Thành bọn họ đã nghĩ đến nhưng bọn họ không nghĩ tới Chu Dịch xuất toàn lực lại mạnh như vậy, sau khi chiếm được tiên cơ, năm người bọn họ lại không cách nào đoạt lại được.
Đây cũng là nguyên nhân Chu Dịch đối mặt với năm người vây công, nên mới lựa chọn phá vây chạy trốn. Nếu như đơn đấu, Chu Dịch toàn lực tấn công, mấy vị cường giả cấp bậc Nguyên Thần kia cũng âm thầm nhíu mày, cảm thấy áp lực.
"Chỉ cần có người hơi cản Chu Dịch một chút..." Xích Tình Long Vương lạnh giọng nói, bọn họ chỉ thiếu chút nữa là có thể đuổi kịp Chu Dịch, thần thông pháp lực của Chu Dịch cũng đang toàn lực né tránh sự tập trung của bọn họ.
Lúc này, cho dù chỉ là một tu sĩ Kim Đan kỳ hơi quấy nhiễu cản trở một chút cũng có thể chặn Chu Dịch lại, một khi đã bị chặn lại, hắn muốn mang theo Thanh Ly Ngọc phá vây, vậy thì khó như lên trời.
Tuy rằng thần sắc Thiệu Khuynh Thành có phần tức giận nhưng không nóng vội, thản nhiên nói: "Hắn chạy không thoát đâu."
Lời còn chưa dứt, trong hư không đột nhiên xuất hiện một nam tử trẻ tuổi mặc áo bào màu xanh da trời, cười nói: "Thiệu sư tỷ, tại hạ đến muộn một bước, còn mong thứ lỗi, chẳng qua hiện tại xem ra, đến sớm không bằng đến đúng lúc."
Sau khi nam tử trẻ tuổi mặc áo bào màu xanh da trời hiện thân, ánh mắt liền nhìn chằm chằm vào Chu Dịch trong hư không, kim quang lấp lóe, quấy nhiễu không gian, đám người Thiệu Khuynh Thành tuy rằng không thể đuổi kịp Chu Dịch nhưng cũng khiến cho lộ tuyến Chu Dịch lựa chọn phi độn trở nên có hạn.
Hai bên không phải đơn thuần so đấu tốc độ độn pháp, mà là so sánh giữa thần thông biến hóa.
Tuy rằng nam tử trẻ tuổi này chưa thành Nguyên Thần nhưng cũng đã là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, một thân thần thông pháp lực càng thêm cường đại, không thể khinh thường.
Thiệu Khuynh Thành nói: "Doãn sư đệ, ngươi quả thật đến rất đúng lúc."
Doãn Thương Trần, đệ tử chân truyền của Đông Thiên Môn, khẽ mỉm cười: "Được giúp đỡ Thiệu sư tỷ một tay, là vinh hạnh của tại hạ."
Tuy rằng thần thái nhẹ nhõm nhưng Doãn Thương Trần không coi thường Chu Dịch, đối phương bị năm vị cường giả cấp bậc Nguyên Thần vây công, vậy mà vẫn có thể phá vây, thủ đoạn như vậy, hắn tự nhận là không làm được.
Nhưng hắn vốn dĩ không trông cậy vào việc có thể chiến thắng Chu Dịch, chỉ cần có thể ngăn cản đối phương một chút, đám người Thiệu Khuynh Thành tất nhiên sẽ đuổi kịp.
Nghĩ đến đây, Doãn Thương Trần không nói thêm gì nữa, đỉnh đầu thanh quang tuôn trào, Thiên Địa Pháp Tướng trực tiếp bay ra, hóa thành một người khổng lồ cao trăm trượng.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1732của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận