"Năm xưa Thiên Môn cũng xem như lưu lại uy danh hiển hách trong lịch sử, đạo pháp thần thông của Thiên Môn có thể tái hiện trên thế gian, trong lòng ta rất vui mừng, trăm nhà đua tiếng mới là thời đại đạo pháp hưng thịnh, chỉ không biết Đông Thiên Môn các ngươi được truyền thừa chính thống của Thiên Môn bao nhiêu phần?"
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh ngạc, tuy rằng đều từng nghe qua hung danh của Chu Dịch, Thạch Thiên Hạo nhưng đối với việc hắn dám lấy tu vi Nguyên Anh trung kỳ chủ động khiêu chiến cường giả Nguyên Thần Thiệu Khuynh Thành, vẫn cảm thấy chấn động.
Trong số những người có mặt, Trường Nhạc Đạo Tôn và đám người Đại Tần hoàng triều xem như những người hiểu rõ nhất về thực lực của Chu Dịch, tuy rằng vẫn không xác định được kết quả trận chiến giữa Chu Dịch Nguyên Anh trung kỳ và Thiệu Khuynh Thành sẽ ra sao nhưng ít ra tâm lý vẫn ổn định.
Thạch Tinh Vân nhìn Chu Dịch, cười lắc đầu: "Quả nhiên là tác phong của hắn."
Ngược lại, đối với việc Đông Thiên Môn là tông môn kế thừa một phần truyền thừa đạo thống của Thiên Môn, Thôn Nhật Đại Thánh và Xích Hỏa Long Vương đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ tuy rằng nhận ra thực lực của đám người Thiệu Khuynh Thành không tầm thường nhưng chưa từng giao thủ, nên không biết lai lịch của đối phương.
Giờ thì đã biết, trong lòng hai đại yêu không khỏi có phần nghi hoặc, tuy rằng đã bị chôn vùi nhiều năm nhưng danh tiếng của Thiên Môn ở Thiên Hoang Quảng Lục vẫn rất vang dội.
Tuy rằng phần lớn tu sĩ Đại Tần hoàng triều và Thương Hải Kiếm Tông đều lộ vẻ kinh ngạc nhưng Trường Nhạc Đạo Tôn và Thính Triều Kiếm Tôn lại không có chút biến sắc, hiển nhiên là đã biết chuyện này từ trước.
Cao tầng Đại Tần hoàng triều tự nhiên biết đến sự tồn tại của Đông Thiên Môn, lực lượng quan trọng dưới trướng Đại Chu hoàng triều như vậy, không thể nào không khiến Đại Tần hoàng triều coi trọng, chỉ là có một số nội tình cụ thể còn chưa xác định mà thôi.
Thương Hải Kiếm Tông cũng tựa như Đông Thiên Môn, đều là thế lực phụ thuộc vào Đại Chu hoàng triều, lại cùng ở trên biển, tự nhiên không thể nào không biết gì, chỉ là trước nay Đông Thiên Môn luôn khiêm tốn, nên đám người Thính Triều Kiếm Tôn không rõ ràng lắm về nội tình của bọn họ mà thôi.
Đám người Thiệu Hoa Dương cùng các tu sĩ Đông Thiên Môn sau lưng Thiệu Khuynh Thành đều nhìn Chu Dịch cười lạnh.
Lần này doanh Hải Tam Sơn xuất thế, đối với Đại Chu hoàng triều mà nói chính là chuyện liên quan đến quốc vận, đối với Đông Thiên Môn mà nói cũng là cơ hội cực lớn, Đại Chu và Đông Thiên Môn đều quyết định nhân cơ hội này dốc toàn lực xuất thủ.
Đông Thiên Môn tất nhiên cũng đã chuẩn bị kỹ càng để lộ diện, cho nên lúc này bị Chu Dịch vạch trần lai lịch, bọn họ không thèm để ý, ngược lại đều cười lạnh, trong mắt bọn họ, Chu Dịch chủ động khiêu chiến Thiệu Khuynh Thành, hoàn toàn chính là tự rước lấy nhục, không biết tự lượng sức mình.
"Tốt lắm nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, ngươi không có cơ hội hối hận." Sắc mặt Thiệu Khuynh Thành không đổi, chỉ liếc mắt nhìn Chu Dịch, ánh mắt mang theo áp lực cực lớn, khiến cho Giải#Ngưng, Bạch Quang và Lý Nguyên Phóng đều biến sắc.
Thiệu Khuynh Thành nói xong, không lập tức động thủ, mà nhìn về phía Thanh Ly Ngọc Kỷ trên hòn đảo nhỏ phía dưới.
Chu Dịch không lập tức ra tay, tuy rằng đã khiêu chiến Thiệu Khuynh Thành nhưng hắn không quên mục đích mình đến doanh Hải là gì, Thanh Ly Ngọc Kỷ có liên quan đến doanh Châu tiên sơn, liên quan đến lợi ích của tông môn hắn ở doanh Hải.
Chuyện riêng là chuyện riêng, chuyện công là chuyện công, Chu Dịch phân biệt rất rõ ràng, hơn nữa chuyện nào cũng sẽ không trì hoãn.
Lúc này hai bên mà lập tức động thủ, chỉ khiến cho bốn thế lực còn lại được lợi, đạo lý này Chu Dịch và Thiệu Khuynh Thành đều hiểu rõ.
Muốn động thủ cũng phải đợi sau khi phá vỡ ảo cảnh trên đảo, đến lúc đoạt lấy Thanh Ly Ngọc Kỷ rồi tính, tất cả mọi người đều vì Thanh Ly Ngọc Kỷ mà đến, tránh không khỏi phải giao thủ.
Thấy Chu Dịch và Thiệu Khuynh Thành đều không lập tức động thủ, bốn vị cường giả Nguyên Thần còn lại đều không bất ngờ, dù sao không ai ngu ngốc.
Trường Nhạc Đạo Tôn nói: "Phá vỡ ảo cảnh trên đảo trước, sau đó dựa vào bản lĩnh của mình."
Cho dù muốn bởi vì chia chác mà nảy sinh mâu thuẫn, thì trước tiên phải lấy được đồ đã.
Mọi người cứ giằng co như vậy, thời gian cứ kéo dài, đối với ai cũng bất lợi, bởi vì tùy thời đều sẽ có người nhận được tin tức rồi chạy đến.
Người đến càng nhiều, xác suất có được Thanh Ly Ngọc Kỷ đương nhiên càng thấp.
Thính Triều Kiếm Tôn nghe vậy, gật đầu, không nói nhiều, chỉ đưa ngón tay điểm về phía hòn đảo nhỏ phía dưới, hải triều bên ngoài đảo lập tức cuồn cuộn, hóa thành từng đạo thủy kiếm, đánh về phía ảo cảnh trên đảo.
Từ xa nhìn lại, thủy kiếm rất nhiều, thoạt nhìn mỗi một đạo thủy kiếm đều rất nhỏ nhưng không ai dám xem thường kiếm thuật của một vị Nguyên Thần kiếm tu.
Bình luận