Chương 1719: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 102

"Tiền bối, rốt cuộc ta là..." La Nghiêu ổn định tinh thần, mở miệng hỏi.

Lâm Phong bình tĩnh nói: "Nữ tu kia nói không sai, ngươi đúng là Yêu tộc, sinh ra đã có Yêu Hồn nhưng thần hồn lại bị tách ra khỏi thân xác ban đầu, luân hồi chuyển thế, đầu thai thành người. Tuy nhiên, luân hồi không thể xóa bỏ Chân Linh của ngươi, cho nên trước kia ngươi là Yêu Hồn trong thân xác con người."

"Còn về lai lịch và chủng tộc của ngươi..." Lâm Phong hơi dừng lại, sau đó nói tiếp: "Ngoại hình giống sói, đứng thẳng như người, tứ chi như vuốt rồng, lông màu trắng bạc, đầu mọc ba sừng, toàn thân bao phủ quang văn màu tím."

"Những đặc điểm này chính là đặc trưng của U Đô nhất tộc thời xa xưa. Loại Yêu tộc này, trước đây, khi còn là con người, ngươi có thể chưa từng nghe nói đến, bởi vì tộc này đã biến mất mấy ngàn năm rồi. Nhưng ta nghĩ, bây giờ ngươi đã nhớ ra rồi."

Thần hồn La Nghiêu khẽ rung động, hắn thở dài: "Tiền bối nói đúng, ta quả thật có ấn tượng với hai chữ 'U Đô' nhưng rất nhiều chuyện đã vỡ vụn, không thể xâu chuỗi lại được."

La Nghiêu đột nhiên cười: "Hình như tên của ta phải là... Đại La U Đô, đây mới là tên thật của ta."

"Không ngờ được, ngoại hiệu mà Kim Hi đặt cho ta lúc nhỏ lại là tên thật của ta, đúng là trùng hợp, ha ha!"

Tuy rằng đang cười nhưng rõ ràng là La Nghiêu, hay nói đúng hơn là Đại La U Đô đang rất đau khổ, nụ cười không hề vui vẻ.

Lâm Phong nhìn hắn, thầm nghĩ: "Đại La U Đô... Người đặt cho hắn cái tên này, e rằng không phải là ngây thơ vô tri như cô bé kia, mà là thật lòng kỳ vọng vào hắn. Bản thân người đặt tên này cũng rất tự phụ."

"Chỉ là, trong Yêu Hồn của hắn dường như còn ẩn giấu rất nhiều bí mật, không biết là gì?"

Lâm Phong lặng lẽ nhìn La Nghiêu - Đại La của hiện tại. Mặc dù thiếu niên này không oán hận hắn nhưng bản thân Lâm Phong biết rõ, nói một cách công bằng, hắn thật sự có mưu đồ khi để mặc Đại La trọng sinh, khôi phục thân phận.

Nếu không gặp hắn, vận mệnh của Đại La và đám người Mục Vũ rất khó nói trước. Có thể bọn họ đã chết từ lần đầu tiên bị ba Yêu Vương tấn công cũng có thể chết trong trận chiến vừa rồi. Nhưng đối với thiếu niên La Nghiêu trước kia mà nói, là chết đi trong thân xác con người hay là trọng sinh với thân phận Yêu tộc, không được sống trong thế giới của mình trước kia, cái nào hạnh phúc hơn, thật là một chuyện khó nói.

Nhất là trong quá trình diễn ra sự việc, bản thân Đại La không có quyền lựa chọn, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra.

Tuy nhiên, nhìn từ hiện tại, tuy rằng đang chịu đựng cú sốc tâm lý rất lớn, cảm thán số phận trêu ngươi nhưng Đại La không hề hối hận hay oán trách. Hắn vẫn nhớ rõ tiếng lòng duy nhất của mình trước khi chết.

Ta không muốn chết! Ta muốn cứu người! Ta muốn cứu Mục tiền bối, Kim Hi và những người khác!

Từ khoảnh khắc đó đến giờ, Đại La chưa bao giờ nghi ngờ khát vọng có được sức mạnh của mình, khát vọng có được sức mạnh để bảo vệ bản thân và những người bên cạnh.

Điều này khiến hắn thậm chí có phần cảm kích Lâm Phong. Mặc dù điều này khiến hắn phải trả giá rất lớn nhưng trên đời này, có bao nhiêu chuyện có thể không cần cố gắng mà có được?

Hắn nhìn Lâm Phong, trịnh trọng hành lễ: "Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối."

Đại La cung kính hành lễ, lại hướng Lâm Phong hỏi: "Tiền bối, trong đầu ta đều là chút mảnh vỡ Thần thức, từ đầu đến cuối không thể lĩnh hội, kính xin ngài có thể giải thích nghi hoặc cho ta, tình huống trước đó của ta, rốt cuộc là phát sinh như thế nào?"

Lâm Phong cuốn lên Thiên Thận Kim Châu, vừa phi độn về hướng doanh Hải, vừa nói: "Rất nhiều thứ, cần chính ngươi đi tìm kiếm, tìm ra chân tướng sự tình, bản tọa chỉ có thể chỉ điểm cho ngươi một ít manh mối."

Đại La đột nhiên tỉnh lại, có phần giật mình nói: "Vãn bối hồ đồ rồi, còn chưa thỉnh giáo tôn hiệu của tiền bối."

Lâm Phong nhàn nhạt đáp: "Bản tọa Huyền Môn chi chủ, Lâm Phong, hiện tại ở trước mặt ngươi là một phân thân của ta."

Hắn nhìn thần hồn Đại La trong Thiên Thận Kim Châu một cái, nói tiếp: "Phân thân này là do ta luyện chế từ Sa La Thiết Thụ nhưng chưa thành yêu thân, trước khi khai linh trí đã thay đổi thể chất, cho nên mới tu luyện như thân người."

Đại La giật mình: "Thì ra là Huyền Môn chi chủ đương diện, vãn bối lúc trước thật thất lễ."

Trong lúc nhất thời nhìn Lâm Phong, Đại La cũng có phần lo sợ bất an, nếu không phải giờ phút này hắn đã thức tỉnh Yêu Hồn, trong thần hồn tự nhiên ẩn chứa một loại kiêu ngạo bắt nguồn từ U Đô nhất tộc, hắn thậm chí đã không nhịn được mà bái lạy.

Dù sao, đối với tiểu tán tu La Nghiêu Luyện Khí kỳ Đông Hải quá khứ mà nói, dù La Phù Đạo Tôn đối với tu sĩ Đông Hải mà nói là gần như chúa tể, uy danh hiển hách nhưng Lâm Phong Huyền Môn chi chủ, so với hắn cũng chỉ có hơn chứ không kém, là nhân vật đầu sỏ Nhân tộc.

Chương 1718vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...