Nhưng ba tên Yêu Vương Long tộc lại nhận ra hình dạng mới của La Nghiêu.
Tộc U Đô từng thống trị Thiên Hoang Quảng Lục, khiến vạn yêu thần phục!
Ánh sáng màu tím như có thể quét ngang bát hoang, chấn nhiếp chư thiên vạn giới kia chính là U Đô Minh Hoa của U Hoàng Thiên Hải năm xưa.
Đúng là không phải U Đô thú nào cũng có cảnh giới và thực lực như U Hoàng Thiên Hải, tộc U Đô cũng có phân chia già trẻ, mạnh yếu nhưng La Nghiêu lúc này được Thiên Thận Kim Châu tái tạo nhục thân, đạt đến Yêu Vương hậu kỳ, muốn quét ngang đám Yêu Long trước mặt căn bản không thành vấn đề.
Bị áp chế cả về thực lực lẫn tâm lý khiến đám Yêu Long không dám nảy sinh ý nghĩ phản kháng.
Vì chưa thích ứng với thân thể mới, yêu lực trong cơ thể La Nghiêu gần như mất kiểm soát, khuếch tán ra xung quanh, khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Tuy không còn cuồng bạo nhưng khí tức yêu lực của La Nghiêu vẫn có phần hỗn loạn, hơn nữa nhận thức của hắn lúc này cũng đang trong trạng thái hỗn loạn, đồng thời cũng có phần sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột của bản thân.
Người sống ở gần La Phù Tiên Đảo trên Đông Hải, không chỉ có tu chân giả, mà ngay cả người thường cũng vậy, bởi vì gần với thông đạo Yêu giới, nên họ luôn xung đột với Yêu tộc, trên tay hai bên đều dính đầy máu của đối phương.
Điều này cũng khiến cho mối quan hệ giữa Nhân tộc và Yêu tộc trở nên căng thẳng, thậm chí là tràn ngập thù hận.
Trong nhận thức trước đây của La Nghiêu, tuy không đến mức có thù oán gì với Yêu tộc nhưng ấn tượng cũng rất tệ, bản thân hắn cũng từng tự tay giết chết Yêu thú Luyện Khí kỳ.
Nhưng bây giờ bản thân hắn đột nhiên biến thành Yêu tộc, sự thay đổi này khiến La Nghiêu cảm thấy lẫn lộn, dù luôn bình tĩnh nhưng lúc này hắn cũng cảm thấy sợ hãi, bất an, điều khiến hắn bất an hơn là không hiểu vì sao bản thân lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy.
Trước đó trong đầu hắn hiện lên vô số hình ảnh rời rạc, không hề liên quan đến nhau, khiến hắn muốn xâu chuỗi lại cũng rất khó khăn.
Vẻ mặt cung kính, sợ hãi của đám Yêu Long không khiến La Nghiêu cảm thấy thỏa mãn hay tự hào.
Ngược lại, ánh mắt cảnh giác, đề phòng của Vân Kim Hi, Tào Chấn Đông, Lộc Ninh khiến La Nghiêu cảm thấy đau đớn, những người bạn đồng hành trước đây, trong mắt họ ngoài sự cảnh giác, đề phòng, còn có sự thù địch mơ hồ.
La Nghiêu vô thức đưa tay về phía bọn họ, định lên tiếng nhưng thấy tất cả mọi người đều đồng loạt lùi lại.
Vân Kim Hi kêu lên: "Đừng tới đây!"
La Nghiêu như bị điện giật, vội vàng rụt tay lại, ngơ ngác nhìn cô gái trước mặt, hắn có thể nhìn thấy sự kinh ngạc, cảnh giác, đề phòng, sợ hãi trong mắt nàng, ngoài ra còn có tức giận và thù hận.
Gia đình Vân Kim Hi bị Yêu tộc sát hại, vừa rồi nàng lại chiến đấu với Yêu tộc, suýt chút nữa bị giết chết, sự thay đổi của hắn quá đột ngột, nàng có phản ứng như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng sự chán ghét thoáng qua trong mắt nàng khiến La Nghiêu cảm thấy tuyệt vọng.
"La Nghiêu, ngươi còn nhận ra chúng ta không?" Mục Vũ cẩn thận quan sát biểu cảm của La Nghiêu, thăm dò hỏi.
La Nghiêu đắng chát nói: "Mục tiền bối, ta nhận ra các ngươi, ta... Ta không biết mình làm sao, ta cũng chẳng hiểu..."
Lộc Ninh nhìn chằm chằm La Nghiêu, đột nhiên lên tiếng: "Ngươi là Yêu tộc, chỉ là Yêu Hồn bị phong ấn trong thân xác con người. Trước đây, thân xác ấy của ngươi bị hủy, Yêu Hồn lại mượn nhờ bảo vật nào đó mà tái tạo thân thể."
Nàng hơi dừng một chút rồi nói tiếp: "Thân thể Yêu tộc hoàn toàn tương hợp với Yêu Hồn của ngươi. Hiện tại, ngươi mới thật là ngươi, từ thần hồn đến thân xác, tất cả đều là Yêu!"
Lúc này, sắc mặt Lộc Ninh cứng ngắc nhưng trong lòng nàng lại không ngừng gào thét: La Nghiêu này quả nhiên có vấn đề!
Nghe vậy, La Nghiêu mấp máy môi, sắc mặt càng thêm khó coi.
Lộc Ninh vừa dứt lời, hắn có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt đám người Vân Kim Hi, Tào Chấn Đông nhìn hắn càng thêm ác liệt. Hiển nhiên, bọn họ cảm thấy La Nghiêu trước giờ vẫn giấu diếm thân phận, lừa gạt bọn họ, càng thêm cảm thấy La Nghiêu bụng dạ khó lường.
Mọi người nhất thời lại chìm vào trầm mặc, bầu không khí càng thêm nghiêm nghị. Mục Vũ nhìn La Nghiêu, muốn mở miệng nói chuyện nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Tuy hắn không rõ lai lịch yêu thân của La Nghiêu nhưng nhìn biểu hiện của đám Long tộc kia, hắn biết La Nghiêu không giống Yêu tộc bình thường.
Dưới tình huống dị biến này, hắn cũng khó xử lý, đừng nói là hắn, ngay cả sư phụ hắn là Hoàng Minh không thể làm chủ.
Ban đầu, Mục Vũ cũng có phần phẫn nộ khi bị lừa gạt nhưng nhìn kỹ vẻ mặt đắng chát của La Nghiêu, trong lòng Mục Vũ thở dài: "Thôi, thôi, dù sao cũng quen biết một hồi, suýt nữa đã có duyên sư đồ."
Bình luận