Chương 1713: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 96

Y và Tào Chấn Đông, Vân Kim Hi cùng nhau lớn lên, bằng tuổi Vân Kim Hi, còn Tào Chấn Đông thì lớn hơn bọn họ một chút. Tào gia và Vân gia đều là đại hộ trên đảo, bản thân gia tộc cũng là tu chân gia tộc nhỏ.

Sau này, Tào Chấn Đông và Vân Kim Hi đều bộc lộ thiên phú tu luyện, được gia tộc đưa đến La Phù Tiên Đảo bái sư.

Còn y là trẻ mồ côi, được một lão đạo sĩ trên đảo nuôi nấng từ nhỏ. Quan hệ của hai người vừa là cha con, vừa là sư đồ. Y được lão đạo sĩ truyền thụ đạo pháp.

Tu vi của lão đạo sĩ chỉ dừng lại ở Trúc Cơ hậu kỳ, chậm chạp không đột phá được Kết Đan kỳ, cuối cùng già yếu qua đời. La Nghiêu tiễn lão đạo sĩ đến cuối đời, sau đó mới rời khỏi hòn đảo, lang bạt khắp nơi. Nhận lời mời của Vân Kim Hi, y cùng nàng đến nơi Mục Vũ luyện đan.

Mục Vũ và y quen biết đã lâu cũng có ý muốn bồi dưỡng y, vì vậy, Mục Vũ nhắm mắt làm ngơ cho La Nghiêu ở lại. Sau đó mới xảy ra chuyện lò đan bị nổ, đan dược dung nhập vào cơ thể La Nghiêu.

Giờ phút này sắp đến hòn đảo đã gắn bó từ nhỏ, trong lòng La Nghiêu cũng dâng lên một tia xúc động nhưng chẳng bao lâu sau đã kìm nén lại. Vân Kim Hi, Tào Chấn Đông cũng vậy, bây giờ không phải lúc bọn họ có thể thong dong trở về nhà thăm người thân.

Nhưng khi đi ngang qua hòn đảo, sắc mặt Mục Vũ và Lộc Ninh đều hơi thay đổi.

Đám người Tào Chấn Đông, Vân Kim Hi sau khi ngẩn người ra, sắc mặt cũng đại biến. Bởi vì giờ phút này, hòn đảo đã bị phá hủy nghiêm trọng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Một luồng tử khí nồng nặc tỏa ra từ hòn đảo.

"Sư phụ..." Vân Kim Hi cầu xin nhìn Mục Vũ. Mục Vũ thở dài, mang theo mọi người đáp xuống đảo. Lộc Ninh không đi cùng nhưng không phản đối hay rời đi, mà ở lại trên không trung.

Kết quả không cần nói cũng biết, tất cả mọi người trên đảo đều bị tàn sát, tất cả kiến trúc đều bị phá hủy, biến thành một đống đổ nát.

Bao gồm Tào gia và Vân gia, trên đảo tuy có vài tu chân gia tộc nhỏ nhưng tu vi cao nhất cũng chỉ là Trúc Cơ kỳ, căn bản không thể nào chống lại kẻ địch, kết quả cuối cùng chỉ có thể là bị diệt môn.

Tào Chấn Đông trợn mắt há mồm nhìn Tào gia đã biến thành một đống đổ nát, cả người đứng ngây ra đó, môi mấp máy nhưng không nói nên lời.

Nhưng so với Tào Chấn Đông, ông trời còn tàn nhẫn với Vân Kim Hi hơn. Trong đống đổ nát của Vân gia, nàng tận mắt nhìn thấy thi thể người thân.

Phụ thân uy nghiêm, mẫu thân hiền lành...

Nhìn Vân Kim Hi gào khóc, La Nghiêu nhất thời không biết nên nói gì để an ủi nàng. Muốn an ủi nàng nhưng lời nói lại vô cùng vô lực. Nói muốn giúp nàng báo thù nhưng với tu vi Luyện Khí kỳ của y hiện tại, chẳng khác nào trò cười. Thực lực của Vân Kim Hi còn cao hơn y rất nhiều.

Trong lòng La Nghiêu đối với cô gái hoạt bát đáng yêu này, thực ra cũng có phần hảo cảm. Nhìn thấy nàng khóc, La Nghiêu cảm thấy trong lòng mình cũng có phần ngột ngạt.

Lâm Phong ở trên không nhìn thấy cảnh này cũng âm thầm thở dài. Hắn phát hiện ra thảm kịch trên hòn đảo này sớm hơn đám người Mục Vũ, Lộc Ninh, đáng tiếc là lúc đó, bi kịch đã xảy ra rồi.

Yêu tộc tự nhiên không thể nào thần thông quảng đại đến mức điều tra ra quê hương của đám người La Nghiêu, Vân Kim Hi. Cho dù muốn trả thù cũng sẽ tìm đến Hoàng Minh, Mục Vũ. Hòn đảo này chỉ là nơi đám Yêu tộc trút giận mà thôi, chỉ là rất trùng hợp, nơi này lại là quê hương của La Nghiêu.

"Nhưng bây giờ không phải lúc bi thương." Lâm Phong lắc đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm: "Sự yên tĩnh trước cơn bão đã qua, cơn bão thực sự sắp đến rồi."

Một lát sau, Lộc Ninh ở trên không trung cũng giật mình kinh hãi, nhìn về phía chân trời. Chỉ thấy phía chân trời xuất hiện một vết nứt lớn, yêu khí cuồn cuộn tràn ra, lao thẳng về phía hòn đảo!

Sau khi doanh Hải Tam Sơn xuất thế, rất nhiều Yêu tộc cũng đã đi tới doanh Hải, gửi hi vọng có thể chia phần, hoặc là thu hoạch được một ít bảo vật hiếm thấy trong doanh Hải.

Lúc này, số lượng Yêu tộc trên Đông Hải giảm đi nhiều nhưng trước mắt Mục Vũ, La Nghiêu và những người khác lúc này lại xuất hiện ba gã cường giả Long tộc cảnh giới Yêu Vương, ngoài ra còn có một số Long tộc cảnh giới Yêu Soái, Yêu Tướng.

Ba tên Yêu Vương Long tộc này còn chưa tính đến hai tên bị Lâm Phong đuổi đi lúc trước.

Vừa nhìn thấy đội hình như thế của đối phương, trái tim Mục Vũ và Lộc Ninh đều chùng xuống, Lộc Ninh thậm chí còn tính toán trực tiếp mang theo La Nghiêu chạy trốn, dù sao đối phương chủ yếu là về phía Mục Vũ đang luyện đan mà đến.

Nhưng mấy con Yêu Long lại không nghĩ như vậy, chúng lập tức bao vây xung quanh, hư không cứng ngắc tựa như vách ngăn, bày ra thiên la địa võng, không cho Mục Vũ, Lộc Ninh bọn họ thoát thân, không còn đường lui, Lộc Ninh cũng tuyệt vọng, chỉ có thể cùng Mục Vũ và những người khác sóng vai chiến đấu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...