Chương 1710: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 93

Trong doanh Hải có một số ít ảo cảnh vô cùng lợi hại, đoạt thiên địa tạo hóa, cho dù là cường giả cảnh giới Nguyên Thần tam trọng Hợp Đạo, khi gặp phải cũng phải cẩn thận ứng phó, đề phòng bị nhốt ở bên trong không ra được, đạo quả bị vấy bẩn.

Thế nhưng vị tiểu tăng áo xám này, lại tựa như đang tản bộ trong sân chùa của mình, hoàn toàn không để ý đến những nguy hiểm trùng điệp trong doanh Hải.

Đi được một lúc, tiểu tăng đột nhiên dừng bước, hơi nghiêng đầu, phật quang trong hư không lấp lóe, vị tăng nhân trẻ tuổi vừa rồi thi triển ra Bảo Sinh Như Lai Pháp Thân, cười ha hả bước ra, chắp tay hành lễ với tiểu tăng.

Tiểu tăng áo xám cũng chắp tay thi lễ, mỉm cười hỏi: "Bảo Sinh, người mà ngươi nâng đỡ đã xảy ra chuyện sao?"

Bảo Sinh hòa thượng cười ha hả nói: "Sống là không, chết cũng là không, sinh tử luân hồi, thấy được cái không mới là giác ngộ. Bây giờ chỉ là bổ sung thêm một cửa ải cuối cùng, tuy rằng hơi sớm một chút nhưng cũng chưa chắc đã không phải là chuyện tốt."

"Ngươi xem sắp xếp đi." Tiểu tăng áo xám mỉm cười: "Chỉ là đừng có mang theo cái đuôi trở về là được."

Lời hắn còn chưa dứt, thì mây trắng nơi chân trời xa xa đã bắt đầu tản ra hai bên, mơ hồ có hào quang dày đặc lóe lên.

Bảo Sinh hòa thượng cười nói: "Không còn cách nào khác, tu vi của ta chỉ mới đạt đến Kim Thân nhị trọng, không thể nào cắt đuôi được. Có thể bình yên rút lui trước khi bọn họ bao vây cũng là nhờ Phật Tổ phù hộ rồi."

Tiểu tăng áo xám cười nói: "Vậy còn không mau đi đi?"

Bảo Sinh hòa thượng cười ha hả, toàn thân hóa thành một đạo quang ảnh, dung nhập vào trong cơ thể tiểu tăng áo xám, sau đó tiểu tăng áo xám vẫn thong dong cất bước.

Thế nhưng chỉ một bước này, thân hình hắn đã biến mất không còn tăm hơi.

"Kim Thiền đại sư, đã là người quen gặp nhau, hà tất phải vội vàng rời đi như vậy?" Trên bầu trời, một giọng nói hùng hậu vang vọng không dứt.

Trong hư không chỉ còn lại tiếng cười của tiểu tăng áo xám, còn người thì đã biến mất không thấy đâu nữa: "Có duyên ắt sẽ gặp lại, thí chủ hà tất phải cố chấp như vậy? doanh Hải Tam Sơn đã xuất thế, mọi người nên dồn tâm sức vào việc tranh đoạt tiên sơn thì hơn."

Trong giọng nói không hề có chiến ý mãnh liệt, nếu như Kim Thiền không đi, vậy thì bọn họ chắc chắn sẽ phải giao thủ một phen, thế nhưng Kim Thiền đã quyết tâm rời đi, người nọ không muốn đuổi theo.

doanh Hải Tam Sơn đã xuất hiện, các thế lực khắp nơi đều đang tìm kiếm tranh đoạt, lúc này mà hai người bọn họ đại chiến một trận, chẳng khác nào tiện nghi cho người khác.

Kim Thiền đại sư biến mất không thấy đâu nữa, hào quang dày đặc trên bầu trời cũng dần dần tiêu tán.

"Không biết, giờ phút này Huyền Môn chi chủ kia đang làm gì nhỉ? Không nói đến bản tôn của hắn, tại sao ngay cả một phân thân ở Đông Hải không vào doanh Hải?"

Lâm Phong - người đang được rất nhiều người nhớ đến, giờ phút này vẫn đang ở bên ngoài Đông Hải, thuộc Thần Châu Hạo Thổ.

Hắn lặng lẽ đi theo sau lưng La Nghiêu và Mục Vũ, nhìn bọn họ trở về La Phù tiên đảo.

Là thế lực địa phương ở Đông Hải, đám người thế hệ trẻ tuổi như La Nghiêu có lẽ không hiểu nhưng Mục Vũ thì biết rõ, trận sóng thần kinh thiên động địa vừa rồi bắt nguồn từ cửa vào doanh Hải, chính là do doanh Hải Tam Sơn xuất thế.

Lần Tam Sơn xuất thế này đến sớm hơn dự kiến, hơn nữa còn bởi vì bọn họ bị Yêu tộc truy sát, nên cho dù hắn đã luyện chế xong Hư Thực Cửu Chuyển Kim Đan, không kịp đưa đến chỗ sư phụ Hoàng Minh của mình.

Điều này khiến Mục Vũ trong lòng thấp thỏm bất an. Đương nhiên, hắn nào hay biết sư đệ mình bên kia tình huống còn hỏng bét hơn, bị đám người Tiêu Viêm mang đi Hải Linh Câu Vương, Tam Sơn lại sớm xuất thế, khiến hắn không kịp trở lại tìm Hải Linh Câu, giờ phút này Vân Hải yên ba linh đan ngay cả bóng dáng cũng chẳng có.

Mục Vũ tuy trong lòng bất an nhưng nhìn La Nghiêu, trong lòng vẫn vô cùng vui mừng. Lâm Phong ra tay hỗ trợ, đem dược lực Cửu Chuyển Kim Đan ngộ nhập vào trong cơ thể La Nghiêu lần nữa lấy ra, như vậy hắn không cần phải khó xử nữa.

La Nghiêu gần như do hắn từ nhỏ nhìn lớn lên, tư chất tuy chỉ là trung đẳng thiên phú nhưng tâm tính ý chí của y, Mục Vũ phi thường thưởng thức, đã sớm nội định y làm đệ tử thân truyền của mình.

Đám người Tào Chấn Đông, Vân Kim Hi bái sư, ít nhiều còn nhờ chút quan hệ nhưng La Nghiêu lại là do Mục Vũ tự mình chọn lựa. Những năm gần đây, Mục Vũ một mực để La Nghiêu ở bên ngoài, thực ra là vì muốn rèn luyện y thêm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...