Đây không phải là cuộc chiến giữa Cảnh Hoàn Hầu và Tiêu Diễm, không phải là cuộc chiến giữa Tà Hoàng Bá Kiếm chưa thành pháp bảo và pháp bảo Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích, mà là cuộc chiến giữa khe nứt Minh Hải và Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích.
Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích tuy là pháp bảo nhưng lúc này lại bị lực lượng giới vực do khe nứt Minh Hải tạo ra kìm hãm, chỉ có thể miễn cưỡng không để bản thân bị hút vào trong khe nứt.
Cảnh Hoàn Hầu trợn mắt há hốc mồm, không ngờ rằng, thứ mà hắn dùng để khắc chế Tiêu Diễm lại bị chính Tiêu Diễm dùng một thanh quái kiếm không phải pháp bảo, hình dáng tựa như cánh cửa để khống chế.
"Chưa từng thấy kẻ nào ngu xuẩn như ngươi, nguyên linh của pháp bảo này lại càng ngu xuẩn hơn, thế mà lại nhận ngươi làm chủ, đúng là không sợ bị ngươi hại chết." Tiêu Diễm cười nhạo: "Ta còn phải cảm tạ ngươi, nếu không phải ngươi toàn lực phát động pháp bảo này, nó cũng sẽ không bị mắc kẹt ở đây."
"Ngươi..." Cảnh Hoàn Hầu trừng mắt, thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu.
Không phải sao? Hắn và Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích tựa như dê vào miệng cọp, tự chui đầu vào rọ.
Nhưng ai có thể ngờ rằng, thanh cự kiếm kỳ quái kia lại có thể mở ra khe nứt Minh Hải!
"Ngươi cho rằng ngươi thắng chắc rồi sao?" Trong mắt Cảnh Hoàn Hầu lộ vẻ đỏ tươi, hai tay đột nhiên biến đổi, làn da trên người lộ ra ngoài y phục đột nhiên trở nên trắng nõn như ngọc.
Đặc biệt là hai tay của hắn, trắng nõn không tỳ vết, thuần túy tới cực điểm, tựa như trong suốt, có thể nhìn thấy cả xương cốt và huyết mạch.
Thần thông võ đạo của Thái Hư Quan, Vô Khuyết Bổ Thiên Thủ!
thương thiên có vết rách, ta dùng một tay chống trời, tu bổ vết nứt.
Hai tay trắng như ngọc của Cảnh Hoàn Hầu tỏa ra hào quang, bao phủ một phương thiên địa, kín kẽ, không chút sơ hở, hoàn mỹ vô khuyết, đánh về phía Tà Hoàng Bá Kiếm đang giằng co với Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích giữa không trung.
"Không phải ta cho rằng ta sẽ thắng, mà là ta nhất định sẽ thắng." Tiêu Diễm xòe tay trái ra, tựa như vuốt rồng, chụp lấy tay Cảnh Hoàn Hầu, giữa năm ngón tay, từng tia hắc sắc hỏa diễm nhảy lên, hung ác mà quỷ dị.
Thanh Long do Huyền Thiên Kiếp Diễm ngưng tụ thành lao ra, đối đầu với Vô Khuyết Bổ Thiên Thủ của Cảnh Hoàn Hầu.
Vô Khuyết Bổ Thiên Thủ tuy viên dung tự tại, không lộ sơ hở nhưng Huyền Thiên Kiếp Diễm căn bản không quan tâm ngươi có sơ hở hay không, nó đều trực tiếp thôn phệ pháp lực và khí huyết của ngươi.
Ngươi không trọn vẹn, nó sẽ nuốt từng phần một, ngươi hoàn mỹ vô khuyết, nó sẽ nuốt trọn.
Nhìn thấy chân ý võ đạo của Vô Khuyết Bổ Thiên Thủ bị Tiêu Diễm phá vỡ, tia máu trong mắt Cảnh Hoàn Hầu dần biến mất, khôi phục lại sự tỉnh táo.
Hắn phát hiện, không có Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích kiềm chế, lực lượng Chân Hỏa của Tiêu Diễm lại một lần nữa đạt tới đỉnh phong, hung lệ vô cùng.
Nếu như hắn cứ khăng khăng đoạt lại Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích, sẽ rơi vào bẫy của Tiêu Diễm, từng bước bị động, bởi vì Tiêu Diễm đã nắm được điểm yếu của hắn.
Chi bằng không cần quan tâm đến Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích nữa, như vậy mới có thể giành lại thế chủ động.
Nghĩ thông suốt điểm này, Cảnh Hoàn Hầu lập tức thay đổi chiêu thức, hai tay thu hồi, tạo thành hình tròn trước ngực, chậm rãi xoay chuyển.
Con người sinh ra cũng tựa như giọt sương, bọt nước, tồn tại vô cùng ngắn ngủi, cho nên, Phật Tổ mới nói sinh tử vô thường.
Giữa sinh tử có đại khủng khiếp, chính vì muốn thoát khỏi sinh tử vô thường, mới có Kim Cương vĩnh hằng bất diệt.
Sinh mệnh tựa như bọt nước, huyễn hoặc vô thường, chỉ có Kim Cương là kiên cố, vĩnh hằng.
Pháp môn Đại Lôi Âm Tự, một trong Ngũ Phương Như Lai Kinh - Bảo Sinh Như Lai Kinh, Bảo Sinh Kim Cương Luân Ấn!
Ngay cả Yến Minh Nguyệt cũng phải gật đầu khen ngợi: "Tuy tên này có phần khuyết điểm về tính cách nhưng thực lực quả thật không tầm thường, đạo thống Thái Hoàng, Đại Lôi Âm Tự, còn có võ đạo của ba nhà Thái Hư Quan chúng ta, hắn đều tinh thông, hơn nữa đều đạt đến cảnh giới cao nhất của tu sĩ Nguyên Anh kỳ."
Đối mặt với Cảnh Hoàn Hầu đột nhiên tỉnh táo lại, Tiêu Diễm bĩu môi: "Xem ra ngươi đã tiến bộ hơn rất nhiều so với hồi ở chiến trường Hư Không."
Tuy nói như vậy nhưng Tiêu Diễm vẫn đứng im trong hư không, không hề có ý định nhường nhịn, tay trái tạo thành hình vuốt rồng, ngưng tụ Thanh Long, tay phải thì tạo thành một ấn quyết kỳ lạ.
Lập tức, một luồng hỏa diễm màu vàng kim khác hẳn Thái Dương Chân Hỏa bỗng hiện ra, lấp lóe hào quang đỏ lam xen lẫn. Ngọn lửa vàng kim theo hai màu đỏ lam phân thành hai luồng, sau lưng Tiêu Viêm hóa thành hình tượng Quy Xà, quấn lấy nhau.
Quy Xà, một động một tĩnh, một âm một dương, thấu hiểu động tĩnh, phân minh âm dương, lại khiến âm dương hợp nhất, lưỡng cực dung hòa.
Bình luận