Tiêu Viêm nghe vậy cười ha hả, nhìn Cảnh Hoàn hầu với vẻ châm chọc: "Lương An, bảo bối của ngươi quả nhiên không ít nhưng những thứ khác thì đừng mơ tưởng nữa, tự mình suy nghĩ kỹ đi, lần này định bỏ lại cái gì?"
Trong mắt hắn, hỏa quang ẩn hiện nhưng không phải là một ngọn lửa như trước kia, mà là mỗi con ngươi đều có năm ngọn lửa nhỏ, xếp theo ngũ hành, không ngừng nhảy nhót.
"Không biết trời cao đất dày." Cảnh Hoàn hầu cười khẩy, khí thế kinh khủng bộc phát, đỉnh đầu thanh quang tuôn trào, một luồng khí tức hùng mạnh bốc lên trời, như cột khói báo hiệu.
Trong làn khói, tiếng la hét vang trời, vô số binh giáp hiện ra, như thể tinh thần chiến đấu của hàng vạn binh sĩ được dung nhập vào trong đó, khí thế ngất trời, quỷ thần kinh hãi.
Đám người phía sau hắn cũng nhao nhao nhìn chằm chằm, thôi động Bất Diệt hoàng kỳ hóa thành hắc quang không gian, bao vây đám người Tiêu Viêm.
Hải Long Vương kia cũng rục rịch, Tiêu Chân Nhi đỉnh đầu Hoang Cổ Lôi Giản, tay cầm Cổ Đế đao, bình tĩnh đứng bên cạnh Tiêu Viêm, Dương Thanh, Quỳ Ngưu vương, Hải Linh Câu vương cũng nghiêm trận mà đối đãi .
Tình hình hiện tại đối với đám người Huyền Môn Thiên Tông mà nói, không mấy lạc quan, Tiêu Viêm đối đầu với Cảnh Hoàn hầu, Tiêu Chân Nhi đối đầu với Hải Long Vương, thắng bại tạm thời chưa nói nhưng giao tranh chắc chắn sẽ không thể kết thúc trong thời gian ngắn, mà Dương Thanh bọn họ đối mặt với pháp bảo cấp Hóa Thân Bất Diệt hoàng kỳ, rất khó chèo chống.
Cho dù không ai có thể thôi động bảo vật này phát huy toàn bộ uy lực, chỉ cần một phần cũng đã rất đáng gờm.
Tiêu Viêm ngoài mặt cãi nhau với Cảnh Hoàn hầu, thật ra trong lòng đã tính toán kỹ càng, nhanh chóng suy nghĩ đối sách: "Chỉ có thể là ta và Chân Nhi nhanh chóng giải quyết đối thủ, sau đó hợp lực đối phó Bất Diệt hoàng kỳ."
"Đây là trên biển, tuy doanh Hải quỷ dị khó lường nhưng Hải Long Vương kia chiếm địa lợi, Chân Nhi muốn thắng, rất khó khăn, xem ra mấu chốt vẫn là ở ta, cho dù không thể nhanh chóng chiến thắng cũng phải ép Cảnh Hoàn hầu triệu hồi Bất Diệt hoàng kỳ để bảo vệ hắn."
Thật ra điều khiến Tiêu Viêm kiêng kỵ nhất chính là luồng sáng màu đỏ vàng mà Cảnh Hoàn hầu dùng để dò xét hắn lúc trước, đó không phải là thần thông pháp thuật, mà là đến từ một kiện dị bảo nhưng hiện tại Cảnh Hoàn hầu vẫn chưa lấy ra.
Đang suy nghĩ, đột nhiên một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Hải Long Vẫn Lãng, ngươi cũng đã là Long Vương thành tựu Bất Diệt Yêu Hồn, lại đi giao thủ với vãn bối Nhân tộc chưa thành Nguyên Thần, chẳng phải là tự hạ thấp thân phận hay sao?"
Mây trắng cuồn cuộn, không hề tiêu tán nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được, như có một ý chí cường đại đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Nghe thấy giọng nói này, cho dù là đám người Tiêu Viêm, hay là Cảnh Hoàn hầu, đều vô cùng kinh hãi.
"Thái Hư quan, Yến Minh Nguyệt?"
Mây trắng tụ tán, cuối cùng hóa thành khuôn mặt một nữ tử trên bầu trời, chính là Yến Minh Nguyệt.
Pháp lực nàng trực tiếp khóa chặt Hải Long Vẫn Lãng, khiến hắn biến sắc, định lặn xuống biển, Yến Minh Nguyệt lại cười nói: "Đừng vội, trận chiến tiếp theo là giao đấu giữa những thiên tài đỉnh cao nhất của thế hệ trẻ Nhân tộc chúng ta cũng coi như một đại sự hiếm có, ngươi ta cùng làm chứng nhân được chứ."
Vẫn Lãng Long Vương đứng trên mặt biển, sắc mặt cực kỳ khó coi, tuy Yến Minh Nguyệt nói chuyện rất nhẹ nhàng nhưng Thần thức lại khóa chặt hắn, địch ý rõ ràng. Nếu lúc này hắn bỏ chạy, Yến Minh Nguyệt nhất định sẽ ra tay toàn lực, đến lúc đó hắn càng khó thoát khỏi cái chết.
Vẫn Lãng cũng đã thành tựu Bất Diệt Yêu Hồn, lực lượng tâm linh cường đại, mơ hồ cảm giác được biển lớn phía dưới vốn là cõi yên vui đối với hắn, nay lại càng thêm nguy hiểm.
Hắn vô cùng hoài nghi Yến Minh Nguyệt đang chờ hắn ở đáy biển.
Tuy rằng sau khi vào nước, độn tốc của hắn kinh người, hắn không tin không cắt đuôi được Yến Minh Nguyệt nhưng nếu Yến Minh Nguyệt thật sự ở dưới đáy nước chờ hắn, vậy hắn vừa vào trong nước, chưa kịp triển khai độn pháp, sẽ bị Yến Minh Nguyệt đón đầu đánh cho một trận tơi bời.
Vẫn Lãng Long Vương hừ lạnh nói: "Vậy để ta xem xem thế hệ trẻ Nhân tộc các ngươi đã xuất hiện những nhân vật nào."
Tiếng cười của Yến Minh Nguyệt truyền đến: "Mỏi mắt mong chờ là được rồi."
Biến hóa đến quá đột ngột khiến cho đám người Tiêu Diễm và Cảnh Hoàn Hầu đều có phần trở tay không kịp, cử động của Yến Minh Nguyệt, không hề nghi ngờ là đang giúp Huyền Môn Thiên Tông một đại ân.
Nụ cười trên mặt Cảnh Hoàn Hầu biến mất, ánh mắt bắn ra hàn quang: "Hành động lần này của Yến tiên tử thật khiến bản hầu tiếc nuối, bản hầu vẫn luôn nhớ, sau khi chứng đạo Nguyên Thần sẽ cùng ngươi tâm sự một phen."
Yến Minh Nguyệt cười nhạt nói: "Không hợp ý thì nửa câu cũng nhiều, cần gì phải thế?"
Bình luận