Luyện chế Vân Hải Yên Ba Linh Đan cần rất nhiều nguyên liệu, trong đó cần có xương của Hải Linh Câu và cánh của Cửu Dực Phi Ngư.
Mục Vũ không biết sư đệ Viên Tu tìm được Hải Linh Câu ở đâu nhưng hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Hải Linh Câu tính tình hiền lành, không giống như Yêu tộc ở Thiên Hoang lục địa hung tàn bạo ngược, lại có thể giúp tu sĩ tu luyện công pháp hệ Thủy, ở Đông Hải có không ít tán tu nuôi dưỡng cũng có không ít Hải Linh Câu hoang dã sinh sống nhưng Hải Linh Câu cảnh giới Yêu Vương vô cùng hiếm thấy, tương truyền có một con sống ở Lưu Ba Sơn.
Lưu Ba Đạo Tôn tuy rằng bặt vô âm tín nhưng năm đó Quỳ Ngưu nhất tộc đi theo hắn lại đầu quân vào Huyền Môn Thiên Tông đang ngày càng lớn mạnh ở Thần Châu Hạo Thổ, nếu như Hải Linh Câu Vương mà Viên Tu dùng để luyện đan thật là con ở Lưu Ba Sơn năm đó...
Nghĩ đến đây, Mục Vũ rùng mình một cái, nhìn Lâm Phong: "Vị đạo hữu này chẳng lẽ là người của Huyền Môn Thiên Tông?"
Đám người La Nghiêu, Tào Chấn Đông, Vân Kim Hi nghe vậy đều giật mình, nhìn Lâm Phong với ánh mắt khác hẳn.
Ngay cả ba đại Yêu Vương bị Lâm Phong trấn áp cũng ngừng giãy giụa, kinh nghi bất định nhìn Lâm Phong.
Chưa đợi Lâm Phong trả lời, Mục Vũ đã nói: "Vân Hải Yên Ba Linh Đan là do sư đệ ta là Viên Tu luyện chế, ta làm mất viên tinh thạch truyền âm liên lạc với hắn, hiện tại không thể liên lạc được với hắn, không biết hắn đang ở đâu."
"Trước đó Viên sư đệ luyện chế Vân Hải Yên Ba Linh Đan ở một hòn đảo cách La Phù Tiên Đảo ba ngàn dặm về phía Bắc, nếu như hắn không dời đi vì Yêu tộc quấy phá gần đây, hẳn là vẫn còn ở đó."
Tuy rằng biết sư phụ Hoàng Minh rất coi trọng Vân Hải Yên Ba Linh Đan nhưng lúc này Mục Vũ vẫn không chút do dự nói cho Lâm Phong biết.
Lâm Phong chỉ muốn lấy Hải Linh Câu Vương ở Lưu Ba Sơn, không phải muốn đoạt Vân Hải Yên Ba Linh Đan, có vẻ không có ác ý với La Phù Tiên Đảo, không có Hải Linh Câu Vương kia, nhiều nhất là tốn thêm chút thời gian đi tìm Hải Linh Câu khác, thời gian luyện thành đan dược có muộn một chút, vì chuyện này mà kết thù với Huyền Môn Thiên Tông, thật là không đáng.
Mục Vũ vung tay lên, pháp lực hóa thành một mảnh quang ảnh, hiện ra bản đồ Đông Hải, đánh dấu vị trí hòn đảo mà Viên Tu đang ở.
Cơ thể La Nghiêu run lên, đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện hào quang màu tím, trong hào quang màu tím hiện ra một viên đan dược màu đỏ vàng, viên thuốc tỏa ra ánh sáng chói lọi.
Đám người Mục Vũ nhìn thấy, nhận ra đó chính là Hư Thực Cửu Chuyển Kim Đan bị lạc vào cơ thể La Nghiêu sau khi lò luyện đan phát nổ do bị Yêu tộc tập kích lúc trước, trước đó Mục Vũ chỉ có thể tạm thời phong ấn dược lực, hy vọng có thể đưa La Nghiêu đi gặp Hoàng Minh, để Hoàng Minh lấy viên thuốc ra mà không làm La Nghiêu bị thương.
Lúc đó Mục Vũ không dám chắc có thể hoàn toàn không làm La Nghiêu bị thương hay không.
Nhưng bây giờ Lâm Phong lại trực tiếp lấy dược lực ra, ngưng tụ thành đan dược.
Lâm Phong buông Lộc Ninh ra, Lộc Ninh không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, Lâm Phong không để ý đến nàng ta nữa, trực tiếp bắt lấy hai con rồng và một con Cùng Kỳ bị mình trấn áp, xé toạc hư không rời đi.
Nhìn ba đại Yêu Vương bị Lâm Phong mang đi, sau đó nhìn đám Yêu Soái Yêu Tướng như chim chóc tán loạn, đám người Mục Vũ có cảm giác như đang nằm mơ.
Vân Kim Hi mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn: "Cái này... Vị tiền bối này quả thật là thần long thấy đầu không thấy đuôi."
Tào Chấn Đông cười ha hả, gật đầu phụ họa: "Phải đấy, phải đấy."
La Nghiêu càng thêm hoảng hốt, vừa rồi chỉ trong nháy mắt ba Đại Yêu Vương cùng nhau lao xuống, uy áp ngập trời khiến khí huyết toàn thân hắn như muốn nổ tung nhưng nguy cơ lại chỉ trong khoảnh khắc tiêu tan, ba Đại Yêu Vương bị Lâm Phong lật tay trấn áp.
Sau đó, Lâm Phong lại giải quyết vấn đề Cửu Chuyển Kim Đan trong cơ thể hắn, càng khiến La Nghiêu như trút được gánh nặng, thật ra hắn cũng biết, cho dù là Hoàng Minh cũng chưa chắc có thể rút dược lực ra mà không làm hắn bị thương, Mục Vũ chiếu cố mình nhưng Hoàng Minh lại chưa chắc nương tay, đến lúc đó e là sẽ lấy đan dược làm trọng.
Lâm Phong chẳng khác nào giúp hắn một đại ân.
Nhưng cho đến tận lúc này, La Nghiêu thậm chí còn không biết Lâm Phong rốt cuộc là ai, điều này khiến trong lòng hắn không khỏi trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Lộc Ninh mặt mày tái nhợt nói: "Chúng ta đi thôi, dù sao thì Hầu gia và Hoàng Chân Quân vẫn còn đang chờ."
Bình luận