Tào Chấn Đông hừ nhẹ một tiếng: "Đương nhiên hắn sẽ không làm khó ngươi." Kiêng kỵ Lâm Phong cùng Mục Vũ đang ở đây, hắn hạ thấp giọng xuống nhưng ý tứ trong lời nói, hiển nhiên vẫn là cho rằng La Nghiêu dẫn đường cho Lâm Phong.
Vân Kim Hi nói: "Tào sư huynh, vị tiền bối kia là cường giả Nguyên Anh kỳ, tuy rằng không dễ phán đoán thực lực nhưng không phải là người mà Đại La có thể chống lại, huynh đừng làm khó hắn nữa."
Tuy rằng nàng đang biện giải cho La Nghiêu nhưng hiển nhiên cũng tán thành phán đoán của Tào Chấn Đông.
Những người khác bao gồm mấy tên tu sĩ Kim Đan kỳ nghe vậy cũng đều gật đầu.
Môi La Nghiêu mấp máy, không phát ra tiếng.
Lâm Phong không để ý đến mấy tiểu bối đang nghị luận, mà nhìn về phía Mục Vũ, mở miệng hỏi: "Ta đến đây, chỉ là vì muốn hỏi một việc, ngoài Hư Thực Cửu Chuyển Kim Đan ra, ngươi có còn luyện chế Vân Hải Yên Ba Linh Đan hay không?"
Mục Vũ trầm ngâm không nói, Lâm Phong mang theo La Nghiêu đến, chắc chắn là đã phát hiện ra dược lực trong cơ thể La Nghiêu, phân biệt ra là Hư Thực Cửu Chuyển Kim Đan, không tính là gì kỳ lạ, biết Hư Thực Cửu Chuyển Kim Đan, chắc chắn là biết loại đan dược này được dùng chung với Vân Hải Yên Ba Linh Đan.
Nhưng mục đích Lâm Phong hỏi hắn về Vân Hải Yên Ba Linh Đan, rất đáng để cân nhắc.
Mục Vũ thân là đồ đệ của Hoàng Minh, tự nhiên biết sư phụ mình tha thiết muốn đạt đến cảnh giới Nguyên Thần, lại chậm chạp không thể, lần này doanh Hải Tam Sơn xuất thế, Hoàng Minh rất kỳ vọng, lão đương nhiên không mong có thể đoạt được Tam Sơn nhưng hy vọng có thể tìm được một ít dược vật quý hiếm ngày thường không thấy trên núi, từ trong doanh Hải thu được một ít bảo vật, từ đó có thể tiến thêm một bước.
Mục Vũ đang suy tư, đột nhiên có người dùng pháp lực truyền âm cho hắn: "Đừng nói cho người này, chuyện này liên quan đến đại kế của Hầu gia và sư phụ ngươi, đừng để lộ bí mật cho người ngoài."
Người nói chuyện chính là nữ tu sĩ Nguyên Anh tên Lộc Ninh nãy giờ vẫn ẩn nấp ở gần đó.
Giọng nói của nàng vang lên trong rừng cây: "Xin hỏi các hạ là ai?"
Vừa hỏi Lâm Phong, nàng ta vừa tiếp tục truyền âm cho đám người Mục Vũ: "Người này rốt cuộc là người hay yêu còn chưa rõ ràng, ta cảm nhận được trên người hắn có khí tức của Sa La Thiết Thụ."
Bọn họ trước đó mới cùng Yêu tộc trải qua nhiều trận huyết chiến, La Phù Tiên Đảo gần với thông đạo nối liền Thiên Hoang lục địa với Đông Hải, ngày bình thường cũng có nhiều xung đột với Yêu tộc, nợ máu rất nhiều, quan hệ giữa hai tộc so với tu sĩ ở những nơi khác càng thêm gay gắt.
Mục Vũ hỏi: "Lộc đạo hữu, ngươi xác định?"
Giọng nói của Lộc Ninh truyền đến: "Hơn trăm năm trước ta từng đến Đại Lôi Âm Tự, nhìn thấy cây Sa La Thiết Thụ trong chùa."
Lâm Phong không hề ngăn cản bọn họ truyền âm, tuy rằng không biết đám người Mục Vũ, Lộc Ninh đang trao đổi điều gì nhưng hắn có thể cảm nhận được đối phương càng thêm cảnh giác.
Lâm Phong có phần buồn cười ngẩng đầu nhìn rừng cây xung quanh, liền phát hiện không gian xung quanh đã bị bóp méo đến mức không thể hình dung nổi, dường như bị một loại trận pháp nào đó bao phủ, sát khí bừng bừng, có vài phần cảm giác thiết huyết chiến trường.
Xem ra đây chính là chỗ dựa của Lộc Ninh, nàng ta tuy rằng nhìn ra Thiết Thụ phân thân của Lâm Phong là tu vi Nguyên Anh kỳ nhưng lại không nhìn ra thực lực cụ thể, cho nên mới động sát niệm.
Lâm Phong lắc đầu, đưa tay phải ra, trực tiếp xuyên qua không gian ngăn cách, chộp về phía Lộc Ninh.
Lộc Ninh giật mình, nàng ta dùng bí pháp thần thông tạo ra Thiết Huyết Sát Trận, có thể ẩn thân trong trận, đối thủ bình thường khó có thể phá trận, càng không thể phát hiện ra hành tung của nàng ta nhưng Lâm Phong hoàn toàn không để ý đến trận pháp của nàng ta, trực tiếp bắt nàng ta.
Trận pháp biến hóa trùng điệp bị Lâm Phong phất tay xóa đi, Lộc Ninh cũng bị hắn bắt.
Đám người Mục Vũ đều biến sắc, chỉ trong nháy mắt vừa rồi, Lâm Phong mới chỉ hơi lộ ra uy thế, mà khí thế áp đảo đó đã khiến bọn họ có cảm giác như đang đối mặt với cường giả Nguyên Thần, Mục Vũ dám khẳng định, sư phụ hắn là Hoàng Minh không có pháp lực thần thông mạnh mẽ như vậy.
Biến hóa đột ngột khiến bọn họ không biết làm sao, trong lòng càng thêm lo sợ bất an.
Tào Chấn Đông có phần tức giận nhìn La Nghiêu: "Chuyện tốt ngươi làm!"
La Nghiêu nhìn Lâm Phong, im lặng không nói năng gì.
Mục Vũ trầm giọng nói: "Vị... tiền bối này, xin hãy nương tay, Lộc đạo hữu tuy rằng có ý định giết người nhưng đó là bởi vì hoài nghi ngài có liên quan đến Yêu tộc, chúng ta vừa mới cùng Yêu tộc chém giết, như chim sợ cành cong, nếu có gì mạo phạm, mong ngài thứ lỗi."
Bình luận