Nhưng hắn lại không biết Lâm Phong tìm Mục Vũ rốt cuộc là có chuyện gì, không biết Lâm Phong có gây bất lợi cho Mục Vũ hay không. Mục Vũ có ân với hắn, hắn không muốn hại Mục Vũ.
Lâm Phong không giải thích nhiều, mỉm cười quan sát La Nghiêu, xem hắn sẽ quyết định như thế nào. Tuy rằng Lâm Phong không biết ý nghĩ cụ thể trong lòng La Nghiêu nhưng lại có thể cảm nhận được tâm lý dao động của hắn. Hắn chỉ cần hơi suy nghĩ một chút, là có thể hiểu được La Nghiêu cực kỳ tôn kính Mục Vũ.
Mục Vũ đối với La Nghiêu cũng có phần thân thiện, chỉ phong cấm dược lực trong cơ thể hắn, chuẩn bị ngày sau sẽ dùng phương thức lưỡng toàn kỳ mỹ để một lần nữa chắt lọc dược lực, mà không phải trực tiếp ép tinh huyết hoàn nguyên.
Có lẽ Mục Vũ chính là người chỉ điểm La Nghiêu tu đạo?
La Nghiêu chỉ hơi trầm tư một chút, liền nói: "Vãn bối không biết Mục tiền bối lúc này đang ở nơi nào, chỉ là đang chuẩn bị đi tới mục tiêu ban đầu, hy vọng Mục tiền bối cũng sẽ đến đó, có lẽ có thể gặp được."
"Nhưng nếu tiền bối muốn đi theo, vậy xin thứ cho vãn bối không thể dẫn đường."
Lâm Phong nhìn La Nghiêu, thấy hắn thần sắc thản nhiên, tựa như đang chờ đợi phán quyết, không khỏi bật cười.
"Tiểu tử thú vị." Lâm Phong lắc đầu cười nói.
Thiếu niên áo xanh này, thân hình cao lớn, tâm cảnh lại trầm ổn, suy nghĩ thấu đáo rõ ràng, phân tích thế cục rất chính xác.
Nếu Lâm Phong không so đo với hắn, cười bỏ qua, vậy thì thôi. Nếu Lâm Phong bị thái độ "không biết điều" của hắn chọc giận, vậy tất nhiên hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì. Dưới sưu hồn, cho dù hắn không muốn nói, Lâm Phong cũng có thể biết được mọi chuyện.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn lựa chọn giữ vững bản tâm, trong hoàn cảnh đối với Lâm Phong hoàn toàn không biết gì cả, kiên trì không tiết lộ bất kỳ tin tức gì, cho dù loại kiên trì này có thể chẳng có chút ý nghĩa nào, khiến hắn vô ích mất mạng, Lâm Phong vẫn có thể biết được bí mật mà hắn muốn giữ gìn.
Nhưng Mục Vũ có ơn với hắn, hắn sẽ tuyệt đối không phụ lòng, mang đến nguy hiểm không biết cho Mục Vũ.
Đây không phải là không biết biến báo, ngược lại, hắn rất thông minh. Loại người vừa nghe tin tức đã vội vàng nói cho Lâm Phong, bảo toàn bản thân, sau đó chậm rãi tính toán mưu đồ mới là ngu xuẩn.
Tuy rằng La Nghiêu không biết tu vi cụ thể của Lâm Phong nhưng chỉ cần nhìn vào sự chênh lệch giữa hai người hiện tại cũng đủ để nói cho hắn biết, trong tay Lâm Phong, hắn không thể nào tạo ra sóng gió, bất kỳ động tác nhỏ nào cũng đều chỉ là buồn cười, thậm chí động tác nhỏ như vậy mới là điều chân chính chọc giận Lâm Phong.
Cho nên La Nghiêu từ đầu đến cuối giữ vững tỉnh táo, đối với Lâm Phong cung kính hữu lễ, tuyệt không nói dối lừa gạt, ngoại trừ giữ bí mật, hắn không làm bất kỳ chuyện gì có khả năng chọc giận Lâm Phong.
Lâm Phong tìm Mục Vũ là có chuyện gì, hắn không nhiều lời hỏi, càng không đề xuất chuyện bảo đảm bằng giao dịch gì đó. Chênh lệch giữa hắn và Lâm Phong quá lớn, những chuyện kia không phải hắn có thể làm.
Nói chung, mặc dù La Nghiêu hai lần cự tuyệt phối hợp nhưng ngược lại khiến Lâm Phong nhìn hắn với con mắt khác xưa.
Lý trí, thông minh nhưng lại có điểm mấu chốt của bản thân, ý chí kiên định, coi trọng nghĩa khí, xem nhẹ sống chết.
Điều này khiến Lâm Phong cảm thấy rất thú vị, hắn cười nói: "Tiểu tử, ngươi muốn giữ bí mật, bổn tọa không làm khó ngươi, chỉ là chuyện bổn tọa muốn biết, không phải ngươi có thể giấu diếm được."
Nói xong, Lâm Phong đưa tay búng một cái, một đạo tử khí bay vào mi tâm La Nghiêu.
La Nghiêu cả kinh nhưng rất nhanh sau đó phát hiện, Lâm Phong không phải thi triển loại mê hồn chi pháp nào để khiến hắn mất đi thần trí.
Đạo pháp lực tử khí này trực tiếp tiến vào trong cơ thể hắn, đi đến nơi phong ấn dược lực của Cửu Chuyển Kim Đan hư thật, xem phong ấn như không có, trực tiếp tiến vào bên trong, dẫn ra một tia dược lực.
La Nghiêu mở to hai mắt, bởi vì hắn phát hiện pháp lực của Lâm Phong tuy rằng dẫn xuất một tia dược lực nhưng lại hoàn toàn không phá hư phong ấn mà Mục Vũ bày ra lúc trước. Phần lớn dược lực còn lại, vẫn được phong ấn được hảo hảo như thế , không bị ảnh hưởng chút nào.
Cảm giác này, quả thực tựa như một người biết xuyên tường thuật, dễ dàng đi vào một mật thất hoàn toàn phong bế không cửa sổ, sau đó lấy đồ vật trong mật thất ra ngoài, cuối cùng lại xuyên tường đi ra, đối với mật thất và những thứ khác trong mật thất không hề động chạm đến.
Sau khi pháp lực của Lâm Phong mang theo dược lực đi ra, hắn đưa tay kết một pháp quyết, nói: "Đi!"
Tia dược lực kia, dưới tác dụng của pháp thuật truy nguyên của Lâm Phong, hóa thành mũi tên rời cung, bay vụt về phía xa.
Chương 1679vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận