Chương 1657: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 40

Lâm Phong nói: "Thiên địa tạo hóa sinh ra vạn vật, vốn dĩ mỗi nơi đều có điểm độc đáo riêng."

Lý Nguyên Phóng cúi đầu nhìn xuống Quy Ngưu vương, hỏi: "Tiền bối, trên Đông Hải có thế lực và tu sĩ đại năng nào đáng để ý hay không?"

"Bởi vì vị trí địa lý gần với Đại Chu hoàng triều, chịu ảnh hưởng và sự khống chế của Đại Chu, nên trên Đông Hải cũng rất ít tông môn hoặc thế gia hùng mạnh. Nhưng dù sao Đông Hải cũng rất rộng lớn, nên lực khống chế của Đại Chu ở đây chắc chắn không bằng trên lục địa."

"Thế lực đáng để ý nhất chính là La Phù tiên đảo, đây cũng là thế lực hùng mạnh nhất trên Đông Hải." Quy Ngưu vương dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Ta không biết nhiều về Đông Thiên Môn nhưng với hiểu biết của ta, thì La Phù tiên đảo chính là thế lực hùng mạnh nhất Đông Hải."

"Đảo chủ La Phù tiên đảo - La Phù đạo tôn là một tán tu đại năng, nhiều năm trước đã đạt đến cảnh giới Nguyên Thần tam trọng - Hợp Đạo. Tựa như phụ thân của Gia Cát Uyển Thu - Gia Cát Chiến - truyền nhân của bổn môn, đều là những nhân vật đỉnh tiêm trong số các tán tu. Hắn chiếm cứ La Phù tiên đảo để tu đạo, không khai sơn lập phái nhưng cho phép các tu sĩ khác, thậm chí là phàm nhân đến đây sinh sống."

Quy Ngưu vương bổ sung: "Nghe đồn, La Phù đạo tôn và Nhạn Nam Lai - quan chủ đương nhiệm của Thái Hư Quan có quan hệ rất thân thiết."

"La Phù đạo tôn là người công chính, khoan hậu, các tu sĩ trên Đông Hải xảy ra tranh chấp đều muốn được La Phù đạo tôn phân xử. Đại Chu hoàng triều cũng rất nể mặt La Phù tiên đảo."

Nghe đến đây, Lâm Phong nhìn về phía biển rộng, hỏi: "La Phù tiên đảo nằm ở đâu?"

Quy Ngưu vương đáp: "Ở phía bắc Đông Hải, gần với thông đạo giới vực nối liền Thần Châu Hạo Thổ và Thiên Hoang Quảng Lục, cách cửa vào doanh Hải không xa. Nơi đó có thể xem như vùng giao thông quan trọng cũng là nơi tranh chấp liên miên. Nếu không phải La Phù đạo tôn có thực lực cường đại, thì e rằng không thể nào chiếm cứ được nơi đó, lại còn che chở cho người khác."

Tiêu Diễm cười khẽ nói: "Xem ra, tuy không gia nhập Đại Chu hoàng triều nhưng quan hệ giữa La Phù đạo tôn và Đại Chu không tệ. Chuyện này cũng tựa như việc Hoắc gia thay Đại Tần hoàng triều trấn giữ thông đạo Nam Cương vậy.

"

Quy Ngưu vương nói: "Đúng là như vậy! Nếu tu sĩ Đại Chu hoàng triều xảy ra tranh chấp với tán tu trên Đông Hải, mà bị La Phù đạo tôn bắt gặp, thì hắn sẽ xử lý công bằng, không thiên vị, ai cũng phải tuân theo. Chỉ cần không phải là chuyện quá lớn, thì Đại Chu hoàng triều cũng sẽ nể mặt La Phù đạo tôn."

Mọi người nghe xong đều gật đầu. Nguyên Thần tam trọng - Hợp Đạo cảnh chính là chỗ dựa lớn nhất của La Phù đạo tôn.

Nhìn khắp thiên hạ, số lượng cường giả Hợp Đạo cảnh không nhiều. Những đại thế lực như Lưu Quang kiếm tông, Phích Lịch kiếm tông, Lôi gia, Thạch gia năm xưa tuy là thế lực chúa tể một phương nhưng không có cường giả Hợp Đạo cảnh tọa trấn.

So với những người có môn phái, thì tán tu muốn trở thành cường giả càng khó khăn hơn. Có thể tu luyện đến Hợp Đạo cảnh càng là việc cực kỳ khó khăn. Bất kể là ai, thì cũng đều là những nhân vật đại năng có chỗ độc đáo riêng.

Đa số tán tu đều là những người thích ẩn cư, không giống như những tông môn lớn tranh đấu liên miên. Cho nên tuy xác suất xuất hiện cường giả thấp hơn nhưng tỉ lệ sống sót của những cường giả này lại rất cao.

Trong số các tán tu có rất nhiều người tài giỏi. Nếu như bọn họ chịu khai sơn lập phái, thì trước mắt không nói đến chuyện phát triển sau này, chỉ riêng thanh thế hiện tại không hề nhỏ yếu. Chỉ là vì một số nguyên nhân, mà bọn họ không muốn làm như vậy mà thôi.

Dù sao, rất nhiều đại tông môn hiện nay ở Thần Châu Hạo Thổ, những vị tổ sư khai sơn lúc trước của bọn họ, xét theo một ý nghĩa nào đó cũng có thể xem như tán tu.

Thế nhưng, tán tu cấp thấp muốn nổi bật quả thật là một chuyện rất khó khăn, vất vả hơn rất nhiều so với những đệ tử được tông môn bồi dưỡng. Những tán tu có thể tu luyện đến Kết Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, thậm chí là chứng đạo Nguyên Thần đều là những người có bản lĩnh.

Quy Ngưu vương nói tiếp: "Ngoại trừ La Phù tiên đảo có nền móng hùng hậu, những tu sĩ hoạt động trên Đông Hải đều là tán tu, tự mình chiếm cứ những hòn đảo linh khí dồi dào, hoặc là thủy phủ dưới đáy biển sâu, bình thường rất ít khi liên lạc với nhau."

"Thái độ của bọn họ đối với Đại Chu hoàng triều là thần phục trong một phạm vi nhất định, nghe theo sự điều động của Đại Chu. Nhưng bọn họ vẫn giữ sự độc lập rất cao. Cũng có một số tán tu có tính cách ngông cuồng, không xem Đại Chu hoàng triều ra gì nhưng kết cục của bọn họ đều rất thảm."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...