Lương Nguyên nhíu mày. Lúc đó hắn ở ngay bên cạnh, tự nhiên nghe rõ ràng mọi chuyện.
Xem ra Tu Vân Sinh đã sớm bại lộ, Chu Dịch đã âm thầm lưu lại ấn ký pháp lực trên người hắn, bình thường sẽ không kích hoạt nhưng một khi Tu Vân Sinh dùng truyền âm thạch hoặc pháp khí liên lạc với người khác, ấn ký pháp lực của Chu Dịch sẽ lập tức phản ứng, ghi lại nội dung cuộc trò chuyện.
Chu Dịch chậm rãi nhìn lướt qua đám người phía sau Lương Nguyên, cuối cùng dừng lại trên người gã họ Thiệu kia.
"Khí tức pháp lực này có phần giống với vị đạo hữu này."
Lão tổ Nguyên Anh họ Thiệu kia trầm mặt không nói. Nếu vận chuyển pháp lực để xác minh, chuyện này không thể nào chối cãi.
Chu Dịch mỉm cười: "Hình như Lương Nguyên đạo hữu không biết chuyện này? Vậy là vị đạo hữu này tự ý hành động, chuyện không lớn, có báo cáo hay không không sao. Nhưng hiện tại ta đã tới đây, chẳng lẽ vị đạo hữu này không định giải thích rõ ràng với Lương Nguyên đạo hữu sao?"
"Lúc này mà còn giấu giếm, chẳng phải là muốn đẩy chủ nhân vào thế bị động sao? Thật là đáng chết."
Giọng điệu của Chu Dịch tuy bình thản nhưng từng câu từng chữ đều sắc bén như dao, đâm thẳng vào lòng người.
Tu Vân Sinh đứng bên cạnh, lúc này mới hiểu ra: "Trừ phi sư phụ ra tay giết Lương Nguyên, nếu không chuyện này không thể nào khiến Huyền Môn Thiên Tông và Đại Chu trở mặt."
"Ngay cả sư tổ và Chu Đế, thậm chí là Huyền Cơ Hầu cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện này."
Lúc này, phân thân Thiết Thụ của Lâm Phong và đám người Tiêu Diễm đang nghỉ ngơi trong phòng phía sau. Lâm Phong căn bản không thèm để ý tới chuyện này.
Bởi vì chuyện này quá nhỏ.
Đối với Huyền Môn Thiên Tông, tuy Tu Vân Sinh là người nổi bật trong số các đệ tử chân truyền nhưng dù sao cũng chỉ là một đệ tử trẻ tuổi. Đối với Đại Chu, hắn chỉ là một tên mật thám đã bại lộ, không đáng để trở mặt với Huyền Môn Thiên Tông vì hắn.
Đạo lý rất đơn giản, nếu Lương Nguyên không tự tìm đường chết, Chu Dịch cũng sẽ không động tới hắn.
Chỉ cần giết một tên Nguyên Anh kỳ dưới trướng của Lương Nguyên là đủ khiến hắn hộc máu rồi. Một tên mật thám đã bại lộ, không còn giá trị lợi dụng và một tên Nguyên Anh kỳ, bên nào nặng bên nào nhẹ, không cần phải so sánh.
Đã làm mật thám thì đừng mong có mặt mũi.
Vì vậy, Lâm Phong căn bản sẽ không nhúng tay vào chuyện này.
Hắn chỉ cần biết chuyện này là được rồi, còn xử lý như thế nào, cứ để Chu Dịch tự mình quyết định, nhiều nhất là nghe Chu Dịch báo cáo kết quả.
Tương tự, Lương Nguyên không thể nào báo cáo chuyện này cho Chu Đế. Làm vậy chẳng khác nào tự vả vào mặt mình, hơn nữa Chu Đế cũng sẽ không để ý tới chuyện nhỏ nhặt này.
Sau khi Tiêu Diễm và Chu Dịch trưởng thành, Lâm Phong đều giao cho bọn họ tự mình xử lý những chuyện như vậy.
Nếu giành được lợi thế thì tiếp tục phát huy, nếu thất bại thì tự rút kinh nghiệm, tự mình tìm lại mặt mũi.
cũng tựa như lần trước, Thiên Đạo của Luân Hồi Tông gây xung đột với Chu Dịch, Tu Vân Sinh và Anh Lạc Trát ở Côn Luân sơn mạch, tuy Lâm Phong biết chuyện nhưng không để tâm. Nếu chuyện gì cũng quản, vậy thì không phải là quan tâm đệ tử mà là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Thực tế, nếu không phải thái độ của Thẩm Kỳ Phong khơi gợi lòng hiếu kỳ của Lâm Phong, thì dù là Thẩm Kỳ Phong, Lâm Phong cũng giao cho Chu Dịch xử lý, hắn căn bản sẽ không lộ diện.
Đối với Lâm Phong hiện tại mà nói cũng chỉ có nhân vật cấp bậc cự đầu như Lương Bàn, Chu Hồng Vũ mới có thể khiến hắn chú ý.
Mà hắn và Lương Bàn đều có cùng một ánh mắt, đều là nhìn vào trạng thái tổng thể của Huyền Môn Thiên Tông và Đại Chu hoàng triều, còn vấn đề của một kẻ dưới trướng, tất nhiên sẽ do người phía dưới giải quyết.
Dù là Huyền Môn Thiên Tông hay Đại Chu hoàng triều, đều là siêu cấp thế lực hiện nay ở Thần Châu Hạo Thổ, nếu hai bên triển khai va chạm toàn diện, chắc chắn sẽ là trận chiến tranh quy mô lớn, kéo dài, đủ để thay đổi bố cục thế lực của Thần Châu Hạo Thổ.
Loại tranh chấp như vậy, không chỉ là chuyện giữa Huyền Môn Thiên Tông và Đại Chu hoàng triều, mà Thái Hư quan, Thục Sơn Kiếm Tông, Đại Tần hoàng triều, Luân Hồi tông, Tử Tiêu đạo, Thông Thiên Kiếm Tông, Bắc Nhung Vương Đình, ... tất cả thế lực đều sẽ hành động vì mưu đồ của bản thân.
Thiên Hoang Quảng Lục của Yêu giới cũng sẽ âm thầm theo dõi.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận những điều này, Tu Vân Sinh liền buông xuống quá nửa tâm sự, cười có phần ngượng ngùng, thầm nghĩ: "Ta quả là lỗ mãng, việc nhỏ như ta, căn bản không thể nào dẫn đến động tĩnh lớn như vậy."
Lúc này, giọng nói của Chu Dịch bỗng nhiên vang lên trong lòng hắn: "Ngươi lo lắng cho tông môn, việc này không thể xem là sai, ngươi không cần lo lắng, từ khi tổ sư khai sơn lập phái, bổn môn vẫn luôn tuân theo một quy tắc, phàm là người gia nhập Huyền Môn Thiên Tông ta, đều sẽ có công đạo."
Bạn vừa hoàn thànhchương 1647của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận