Thiếu niên này tên là Hàn Dương, thành tích đi Ảo Tâm Thê cũng xuất chúng như Đường Tuấn, vượt xa những người khác. Lúc Chu Dịch mới nhặt được hắn về Côn Luân Sơn, còn có một câu chuyện khá ly kỳ. Khi ấy, tiểu tử này dựa vào ăn mày mà sống.
Hắn là người thông minh, giỏi quan sát, tuổi tuy nhỏ nhưng trí kế vô số.
Chỉ là tính cách của hắn không hề khéo léo. Mặc dù chỉ cần hắn bằng lòng, hắn có khả năng chung sống vui vẻ với hầu hết mọi người nhưng tính cách của Hàn Dương lại có phần bướng bỉnh cũng có phần bị động, là kiểu người "Ngươi đối xử tốt với ta, ta mới đối xử tốt với ngươi".
Thạch Thiên Hạo cười nói: "Chẳng biết người này cuối cùng sẽ chọn bái nhập môn hạ của ai trong chúng ta? Ta ngược lại rất xem trọng tiểu tử này."
Những người khác đều nhìn hắn cười lớn: "Ngươi được chưa hả? Lừa gạt Tiểu Hoàng còn chưa đủ, còn muốn thêm một tên nữa bị ngươi lừa gạt sao? Hay là Tiểu Hoàng làm ngươi thất vọng rồi, ngươi vẫn muốn nuôi thêm một tiểu hỗn thế ma vương tựa như ngươi sao?"
Thạch Thiên Hạo cười hì hì không thèm để bụng, chỉ nhìn về phía Chu Dịch: "Người tuy là nhị sư huynh mang về nhưng e là không hợp khẩu vị của nhị sư huynh lắm."
Chu Dịch mỉm cười: "Bản tính hắn không tệ, là một khối ngọc thô, tuổi còn nhỏ, nếu được chỉ dẫn tốt, tỉ mỉ điêu khắc, chắc chắn có thể thành tài."
Đang nói, Chu Dịch bỗng nhiên chú ý tới Lạc Khinh Vũ ở bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào Hàn Dương xuất thần.
"Sao vậy, tiểu sư muội?" Những người khác cũng chú ý tới điểm này.
Lạc Khinh Vũ hoàn hồn, có phần do dự nói: "Trước đó, khi ta dạy bảo đám đệ tử Trúc Cơ này, Hàn Dương này khiến ta cảm thấy có phần đặc thù, nên hình dung như thế nào nhỉ? Ừm, một loại cảm giác rất quen thuộc."
Mấy người nhìn nhau, Chu Dịch trầm ngâm một chút rồi hỏi: "Ý của tiểu sư muội là, tiểu sư muội cảm nhận được thiên phú về kiếm đạo trên người hắn sao?"
Lạc Khinh Vũ gật đầu đáp: "Chu Dịch sư huynh nói không sai, Tiểu Vũ quả thật có loại cảm giác này, người này ngày sau có lẽ sẽ có thành tựu về kiếm đạo."
"Tiểu sư muội quá giảo hoạt." Thạch Thiên Hạo cười nói: "Ngươi chính là đang ám chỉ muốn thu nhận vị đệ tử này."
Lạc Khinh Vũ cười hì hì: "Không cần ám chỉ, Tiểu Vũ thật sự cảm thấy có duyên phận sư đồ với hắn.
Vừa vặn, môn hạ của ta vẫn chưa có đệ tử nào, lần đầu tiên mở cửa thu đồ, thế nào cũng phải may mắn một chút, kính xin các vị sư huynh nhường cho ta, Tiểu Vũ xin cảm ơn trước!"
Tiêu Diễm cười nói: "Đến lúc đó là các đệ tử chọn chúng ta trước, sau đó mới đến phiên chúng ta khảo nghiệm bọn họ, người ta không chọn muội, vậy không có cách nào."
Lạc Khinh Vũ le lưỡi, làm mặt quỷ với Tiêu Diễm: "Tiêu Diễm sư huynh đừng bắt nạt Tiểu Vũ kiến thức ít ỏi, ta biết rõ, vào những lúc bình thường Vân Phong khai đàn giảng pháp, tất cả mọi người đều âm thầm dẫn dắt, hướng dẫn đệ tử mình coi trọng thân cận với mình đấy."
Mấy vị sư huynh đệ lập tức cười lớn.
Dương Thanh mỉm cười nhìn đám đệ tử Trúc Cơ trong quang ảnh ảo cảnh: "Nhóm đệ tử này, tư chất đều không tệ, ngoại trừ Đường Tuấn và Hàn Dương là xuất sắc nhất, thì những hạt giống khác cũng rất tốt."
Uông Lâm ở bên cạnh gật đầu, chỉ vào mấy người trong đó: "Nữ tử kia, cặp huynh muội kia, còn cả thiếu niên kia nữa, đều không tệ."
Lý Nguyên Phóng nói: "Mộng Hồng Lâu, Diệp Tâm Huy, Diệp Tâm Diễm, Đàm Vân Khanh."
Lạc Khinh Vũ cười nói: "Chu Vân Tòng, Tu Vân Sinh, bây giờ lại thêm một Đàm Vân Khanh, ha ha, người không biết, còn tưởng rằng thế hệ đệ tử tiếp theo của chúng ta lấy chữ 'Vân' làm chữ lót đấy."
Nhạc Hồng Viêm cũng mỉm cười: "Vân Sinh lạc lối biết quay đầu, Vân Tòng kinh tài tuyệt diễm, nếu Đàm Vân Khanh này cũng có thể trưởng thành đến trình độ như mong muốn, trong số đệ tử đời thứ hai của Huyền Môn Thiên Tông chúng ta, xuất hiện 'Tam Vân' cũng là một giai thoại đẹp."
Tiêu Diễm nói: "Trải qua lần Pháp Hội này, các vị Chân Truyền Đệ Tử biểu hiện xuất chúng cũng có thể chính thức thu nhận đồ đệ. Đến lúc đó, sẽ dựa theo hai tiêu chuẩn để khảo hạch Chân Truyền Đệ Tử. Người đạt tiêu chuẩn cao hơn có thể trở thành Chân Truyền Đệ Tử đời thứ hai, người đạt tiêu chuẩn thấp hơn là Chân Truyền Đệ Tử đời thứ ba."
Chu Dịch cũng nói: "Ngoại trừ Lục sư đệ và Tiểu sư muội, mọi người cũng quyết định truyền thừa cho đệ tử đời thứ ba của mình đi. Càn Thiên Điện ta lần này, chọn lựa Anh La Trát."
Tiêu Diễm nói: "Bên ta là Liễu Hạ Phong."
"Thiên Tuyền."
"Triệu Hoan."
"Gia Cát Uyển Thu."
Cuối cùng chỉ còn lại Dương Thanh, hắn lắc đầu: "Vân Tòng muốn thu đồ đệ, ít nhất cũng phải đợi hắn vượt qua lôi kiếp Kết Đan và Âm Hỏa rồi hãy nói."
Những người khác bao gồm Tiêu Diễm đều gật đầu đồng ý.
Bình luận