Chương 1627: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 10

Giờ phút này, cả đội ngũ Thiên Đạo Luân Hồi tông đều tràn đầy oán khí, cho rằng Thẩm Kỳ Phong quá mức mềm yếu khi đối mặt với Huyền Môn Thiên Tông nhưng Thẩm Kỳ Phong không chỉ là người dẫn đầu đội ngũ lần này, mà còn là cường giả cảnh giới Nguyên Thần, điều này khiến cho những người khác có tức giận trong lòng không dám biểu hiện ra ngoài.

Tuy rằng Luân Hồi tông luôn nội loạn không ngừng nhưng là một trong những thế lực lớn mạnh nhất nhì Thần Châu Hạo Thổ, bình thường luôn cường ngạnh, ngay cả khi đối mặt với Thái Hư quan, Thục Sơn kiếm tông và Đại Chu hoàng triều không hề sợ hãi.

Thẩm Kỳ Phong thần sắc bình tĩnh, trên mặt không có chút biểu cảm nào, tâm lý chấn động của những người đi theo đều hiện rõ ràng trong Thần thức của hắn nhưng Thẩm Kỳ Phong không thèm để ý, vẫn là bộ dáng điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Đoàn người trở về động thiên phúc địa của Thiên Đạo Luân Hồi tông, vừa mới đến nơi, Thẩm Kỳ Phong liền được trưởng bối trong tông môn triệu kiến, tiếp nhận chất vấn.

Nội dung không gì khác chính là chuyện Thiên Đạo Luân Hồi tông do Thẩm Kỳ Phong dẫn dắt lại thua trận lại thua người trong chuyến đi Côn Luân lần này.

Không thể nghi ngờ, hành động của Thẩm Kỳ Phong khiến cho rất nhiều vị đại lão bất mãn, cho rằng hắn xử lý quá mức mềm yếu, làm mất mặt Thiên Đạo Luân Hồi tông, cho dù Thẩm Kỳ Phong là đệ tử thân truyền của chưởng môn Thiên Đạo Luân Hồi tông cũng phải chịu trách phạt.

"Tuy rằng Luân Hồi tông ta nội đấu không ngừng nhưng khi đối mặt với ngoại địch, luôn có thể đồng tâm hiệp lực, nhất trí đối ngoại, cho nên cho dù là những thế lực cường đại khác không dám khinh thị bổn tông." Thẩm Kỳ Phong thản nhiên nói: "Nhưng rõ ràng Huyền Môn Thiên Tông bây giờ là do Địa Ngục đạo và Nhân Gian đạo lôi kéo làm trợ thủ, ba đường Tu La, Địa Ngục, Nhân Gian đều mong muốn chúng ta trở thành kẻ thù không đội trời chung với Huyền Môn Thiên Tông, như vậy bọn họ có thể dễ dàng lôi kéo Huyền Môn Thiên Tông."

"Lần này không giống với trước kia, bổn tông đã phân liệt, đối địch với Huyền Môn Thiên Tông, đối với Thiên Đạo chúng ta mà nói, rất bất lợi."

Một vị Nguyên Thần trưởng lão của Thiên Đạo Luân Hồi tông hừ lạnh nói: "Thẩm Kỳ Phong, ngươi đừng tìm cách thoái thác trách nhiệm, lão phu thừa nhận, thực lực của Huyền Môn Thiên Tông rất mạnh, Huyền Môn chi chủ Lâm Phong cũng là nhân vật đỉnh tiêm đương thời nhưng Huyền Môn Thiên Tông không phải là không có kẻ địch.

"

"Thái Hư quan, Thục Sơn kiếm tông, có cái nào dễ chọc? Cho dù Huyền Môn Thiên Tông liên thủ với Đại Tần, Đại Chu cũng chưa chắc đã là đối thủ, huống chi, Huyền Môn Thiên Tông và Đại Chu hoàng triều chưa chắc đã có thể đồng tâm."

Thẩm Kỳ Phong đáp: "Sư thúc nói không sai nhưng Huyền Môn chi chủ đã nổi lên, một trận chiến ở Tây Lăng thành, thực lực mà hắn thể hiện ra, ở hiện tại có thể nói là đứng trên vạn người, bản thân không có pháp bảo Tạo Hóa nhưng lại có thể một mình chống lại Tiên Thiên kiếm của Thục Sơn kiếm tông."

"Hơn nữa, hắn có thể dựa vào lực lượng của bản thân để thúc động Mạt Pháp hạo kiếp, tuy rằng không biết cực hạn mà hắn có thể thừa nhận là bao nhiêu nhưng hai bên xác nhận, ít nhất hắn cũng đã hoàn toàn vượt qua sơ kiếp."

Vị Nguyên Thần trưởng lão kia hừ lạnh một tiếng: "Nói thì nói như vậy, lão phu cũng rất bội phục thực lực của Huyền Môn chi chủ nhưng ngươi đừng quên, những trưởng lão đời trước của Thái Hư quan, ngoại trừ Chính Nhất ra, Thái Nhất, Thanh Nhất và Huyền Nhất đều còn sống."

Thẩm Kỳ Phong mỉm cười: "Kỳ Phong không dám quên nhưng mà, phần lớn lực chú ý của Thái Hư quan đều đặt ở Thiên Hoang Quảng Lục, tựa như Hạo Thiên Kính của bọn họ, trong lịch sử lâu dài, thời gian nhắm vào Thần Châu Hạo Thổ cũng chỉ có ba lần."

"Lần này Kỳ Phong quan sát Lâm Đạo Hàn và Yến Minh Nguyệt của Thái Hư quan trong pháp hội ở Côn Luân, sợ rằng bọn họ sẽ không hoàn toàn trở mặt với Huyền Môn Thiên Tông."

Trưởng lão kia lắc đầu nói: "Ngươi chỉ biết một mà không biết hai..."

Một giọng nói hùng hậu vang lên: "Dừng tranh luận ở đây."

Thẩm Kỳ Phong vội vàng khom người nói: "Vâng, sư tôn." Những Nguyên Thần trưởng lão khác của Thiên Đạo Luân Hồi tông cũng im lặng, yên lặng chờ chưởng môn giáo huấn.

Chưởng môn Thiên Đạo Luân Hồi tông là Thích Thiên Phương chậm rãi nói: "Kỳ Phong, tuy rằng ngươi có ý tốt nhưng suy lự chưa chu toàn, xử lý không thỏa đáng, tự mình đi đến Thiên Uyên diện bích sám hối đi."

Thẩm Kỳ Phong cung kính đáp: "Đệ tử tuân mệnh." Nói xong liền cáo lui, theo lệnh tự mình đi đến nơi Thiên Đạo Luân Hồi tông giam giữ và trừng phạt đệ tử.

Đi đến Thiên Uyên, ngồi xếp bằng ở tầng thấp nhất, chịu đựng vô số tai kiếp công kích, Thẩm Kỳ Phong thần sắc bình tĩnh, mỉm cười: "Tốt rồi, tiếp theo không có chuyện của ta nữa, kiên nhẫn chờ đợi là được."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...