Lâm Phong thầm nghĩ: "Ghi chép duy nhất liên quan đến Hóa Niểu Ngưng Tinh là tương truyền nó chỉ tồn tại ở Bồng Lai tiên cảnh thuộc doanh Hải Tam Sơn."
Hắn khẽ nhếch miệng, nhìn về phía Chu Hồng Vũ - Đại Chu Thái sư đang ngồi trên ghế khách khanh, thầm nghĩ: "doanh Hải, ta nhất định phải đi một chuyến, hy vọng Bồng Lai tiên cảnh thật sự có Hóa Niểu Ngưng Tinh, đừng để ta phải chạy một chuyến công cốc."
Bị Lâm Phong nhìn chằm chằm, Chu Hồng Vũ có phần khó hiểu, hắn hơi nhíu mày nhưng rất nhanh liền giãn ra, khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Nhạc Hồng Viêm quay đầu nhìn Dương Thanh, cười nói: "Ngũ sư đệ, ta nhớ huynh chỉ cho phép Vân Tòng sử dụng Phần Dương Phá Nguyên Khí, chứ chưa từng nói nó có thể sử dụng Cửu Dương Câu Diệt?"
Dương Thanh lắc đầu liên tục, thở dài nói: "Bây giờ không thể dùng chiêu đó, còn quá sớm."
Lạc Khinh Vũ khẽ cười: "Xem ra là bị Tuyệt Âm Chi Khí của Trần Tinh Vũ kia kích thích."
Lý Nguyên Phóng nghiêm túc nói: "Khả năng tự chủ về mặt tâm tính vẫn cần phải tôi luyện thêm."
Nhạc Hồng Viêm lắc đầu nói: "Tâm tính và ý chí của Vân Tòng đều hơn người, chỉ là thể chất của nó quá mức đặc thù, khi thúc động thần thông pháp lực đến cực hạn sẽ ảnh hưởng đến tâm trí. Nếu là người khác có tâm chí không đủ kiên định, e rằng đã sớm mất khống chế."
Nàng ta nhìn về phía Trần Tinh Vũ đang cùng Chu Vân Tòng đi ra khỏi sân đấu: "Người này mang Tuyệt Âm Chi Thể, tu luyện loại thần thông pháp lực như Tuyệt Âm Minh Sát, tâm trí nhất định sẽ bị ảnh hưởng, trở nên càng ngày càng lạnh lùng, vô tình."
"May là tâm tính của hắn cũng coi như không tệ, lại được Thái Hư Quan dạy dỗ, cho nên mới có thể giữ được sự bình thường."
Dương Thanh cười khổ nói: "Dù sao thì sau khi Pháp hội kết thúc, ta sẽ tiếp tục đốc thúc Vân Tòng tôi luyện."
Mặc dù đang phê bình Chu Vân Tòng nhưng tâm trạng của bọn họ đều rất thoải mái. Chu Vân Tòng đã chiến thắng Trần Tinh Vũ, cùng Đao Ngọc Đình tiến vào trận chung kết, điều này có nghĩa là hai vị trí cao nhất của Pháp hội lần này lại bị Huyền Môn Thiên Tông bao trọn. Bất kể là ai thắng ai thua, ngôi vị đầu bảng đều thuộc về Huyền Môn Thiên Tông.
Kể từ khi bái nhập Huyền Môn Thiên Tông, Đao Ngọc Đình vẫn luôn khổ tu, dung hợp thần thông thuật pháp của Thiên Trì Tông vào hệ thống đạo pháp của Huyền Môn Thiên Tông, khiến cho tu vi của nàng ta lại càng tinh tiến.
Nhưng kết quả cuối cùng, Chu Vân lại là kẻ nghịch thế dương danh, một đường tiến thẳng lên đỉnh phong. Hắn dùng Phần Dương chi khí liều mạng chèo chống Hoàng Tuyền Chân Thủy của Đao Ngọc Đình, dùng Phần Dương Phá Nguyên Khí lấy công đối công, áp đảo phá hủy Băng Hoa Phần Viêm thuật.
Tuyệt kỹ mà Đao Ngọc Đình để dành làm át chủ bài, một ngụm Cực Đạo Băng Tuyền tuy đã đóng băng Hằng Dương Thiên Bạo của Chu Vân nhưng khi khí tức khủng khiếp của thần thông Cửu Dương Câu Diệt từ người Chu Vân lại lần nữa hiện lên, Đao Ngọc Đình lập tức đánh giá, cho dù có dùng Cực Đạo Băng Tuyền ra chèo chống không phải là đối thủ. Nàng tuy không sợ Phần Dương Phá Nguyên Khí nhưng lại không địch nổi lực lượng mang tính chất hủy diệt của bản thân thần thông Cửu Dương Câu Diệt.
Cuối cùng, trận chiến đỉnh cao giữa các đệ tử chân truyền đời thứ hai của Huyền Môn Thiên Tông kết thúc với chiến thắng thuộc về Chu Vân.
Tuy tu vi của Đao Ngọc Đình bị áp chế ở Trúc Cơ hậu kỳ nhưng giờ phút này, thực lực của nàng so với lúc trước khi còn ở Trúc Cơ hậu kỳ còn mạnh hơn rất nhiều.
Đao Ngọc Đình bại trận, đồng nghĩa với việc Chu Vân chính thức trở thành người đứng đầu về đấu pháp trong số các đệ tử chân truyền đời thứ hai của Huyền Môn Thiên Tông.
Nhân vật lĩnh quân trong số các đệ tử cùng thế hệ cần phải được xem xét dựa trên nhiều yếu tố nhưng nếu chỉ luận về thực chiến đấu pháp, Chu Vân chính là người đứng đầu trong số các đệ tử chân truyền đời thứ hai.
Kết quả này nằm ngoài dự liệu của hầu hết mọi người có mặt. Trước khi pháp hội diễn ra, không ai có thể ngờ tới kết quả này.
Ngay cả rất nhiều đệ tử của Huyền Môn Thiên Tông cũng cảm thấy kinh ngạc.
Cảnh Hoàn Hầu khép quạt lại, nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay mình, lắc đầu cười nói: "Tiểu tử này thật thú vị."
Hắn quay đầu nhìn về phía Vương Nhạc và Hướng Hằng: "Vị đại sư này thật tinh tường, hiện tại ta đã hiểu hắn đang toan tính điều gì rồi."
Trong nhã thất của Đại Tần hoàng triều, Thạch Tinh Vân mỉm cười: "Xem ra những năm gần đây, Dương Thanh đạo hữu tu vi có chậm hơn một chút là do dồn phần lớn tâm huyết vào việc bồi dưỡng đệ tử. Bồi dưỡng được một vị truyền nhân như thế này, cống hiến của hắn đối với Huyền Môn Thiên Tông không nhỏ rồi."
Trong nhã thất của Lưu Quang Kiếm Tông, Tử Vân lão tổ thần sắc có phần phức tạp, thở dài nói: "Nhân tài của Huyền Môn Thiên Tông vẫn tiếp nối, hậu sinh khả úy."
Bình luận