Ô Vân Lương chậm rãi gật đầu, nhìn Mông Siêu Nhiên, trong mắt hai người đều ẩn chứa vài phần ý vị hiểu rõ.
Trong tiểu thế giới, Chử Dương sau khi gây kinh ngạc cho mọi người, lúc này đang nhìn chằm chằm Phạm Tuyết Phong, thầm nghĩ: "Hắn sẽ làm thế nào? Tráng sĩ chặt tay, giao bảy chiếc nhẫn vàng cho Thạch Thiếu Càn, Thạch Tĩnh Vân của Đại Tần sao?"
Phạm Tuyết Phong nhìn Chử Dương, rồi lại nhìn Thạch Tĩnh Vân và Thạch Thiếu Càn, bỗng nhiên cười, híp đôi mắt phượng lại, không nhanh không chậm lấy túi trữ vật đựng nhẫn vàng ra, đổ ra, vừa vặn bảy chiếc.
Hai mắt Thạch Tĩnh Vân sáng lên, có được bảy chiếc nhẫn vàng của Phạm Tuyết Phong, coi như bọn họ đã vớt vát được phần lớn tổn thất.
Phạm Tuyết Phong mỉm cười, cất nhẫn vàng vào túi trữ vật nhưng lại không cất đi, mà ném về phía Chử Dương!
Hành động này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, tuy Chử Dương đã thể hiện năng lực ẩn nấp và chạy trốn nhưng trong ba người vây công Phạm Tuyết Phong, mọi người đều cho rằng y là kẻ yếu nhất, thế mà Phạm Tuyết Phong lại chọn y làm người tiếp nhận chiến lợi phẩm, rõ ràng là muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu y.
Phạm Tuyết Phong nhìn túi trữ vật vẽ một đường vòng cung trên không trung, rơi về phía Chử Dương, Chử Dương gần như theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy.
Thấy vậy, Phạm Tuyết Phong cười lớn: "Bàn cờ này ai thắng ai thua, bây giờ mới là lúc mấu chốt!"
Mắt thấy Phạm Tuyết Phong ném túi trữ vật chứa vòng vàng cho Chử Dương, Thạch Tĩnh Vân và Thạch Thiếu Càn đều hơi nhíu mày.
Phạm Tuyết Phong thấy thế thì híp mắt cười, đây chính là mục đích chủ yếu của hắn, hắn đang đánh cược vào việc Chử Dương đắc ý vênh váo.
Không có Khang Hải kiềm chế, Chử Dương ở vào trạng thái muốn đi thì đi, vô cùng an toàn, mất đi uy hiếp, lòng cảnh giác của con người thường sẽ hạ xuống, đối mặt với cám dỗ lớn thường cũng sẽ càng thêm tham lam, không thể bình tĩnh suy xét vấn đề.
Trước đó có Khang Hải uy hiếp, Chử Dương dám quyết định thật nhanh từ bỏ bảy cái vòng vàng nhưng bây giờ lần nữa đối mặt với bảy cái vòng vàng cám dỗ, Chử Dương tự cảm thấy an toàn liền chưa chắc có quyết đoán lớn như vậy.
Hoặc là nói, đây là sự tự tin thuộc về chính Chử Dương, hắn tin tưởng không có Khang Hải nhúng tay, trong tay hắn mặc kệ có bao nhiêu vòng vàng, hắn đều có thể bảo trụ.
Mà Phạm Tuyết Phong muốn lợi dụng loại tâm lý tự tin này của Chử Dương, đồng thời chuyển dời mâu thuẫn, để Chử Dương nếm một phen đau khổ, hắn không phải hạng người mặc cho kẻ khác ức hiếp mà không có phản ứng.
Phạm Tuyết Phong nhìn Chử Dương, nhàn nhạt nói: "Lần này, ngươi không đi được."
Dứt lời, tay phải hắn nắm lấy một cái pháp quyết, thấp giọng quát: "Thất Phong Chân Hình Trận, mở!"
Pháp lực thôi động, Chử Dương lập tức cảm giác túi trữ vật trong tay mình có biến hóa, toàn bộ túi trữ vật nổ tung, bảy cái vòng vàng bên trong bay lên không, trên mỗi cái vòng vàng đều hiện ra phù văn chú ấn dày đặc.
Trên vòng vàng nho nhỏ kia, vậy mà được khắc pháp trận, bảy mai kim hoàn, mấy pháp trận cỡ nhỏ hợp nhất, ở đỉnh đầu Chử Dương hóa thành một pháp trận khổng lồ.
Trong pháp trận, mơ hồ có hư ảnh bảy ngọn núi lấp lóe, cuốn theo trọng lượng ngàn cân, trấn áp xuống Chử Dương.
Dưới tác dụng của Thất Phong Chân Hình Trận, thân hình Chử Dương bị cố định, khiến hắn không thể thi triển độn pháp thoát thân.
Hai người Thạch Thiếu Càn, Thạch Tĩnh Vân hơi kinh ngạc, sau đó phản ứng lại, Phạm Tuyết Phong vậy mà bố trí trận pháp trên bảy cái vòng vàng của mình, âm thầm lưu lại cạm bẫy, lập tức khiến Chử Dương sập bẫy.
Trạng thái an toàn, muốn đi thì đi, không bị ràng buộc của Chử Dương nhất thời biến mất, cục diện chỉ trong nháy mắt bị đảo ngược.
Hiện tại Chử Dương, trên đỉnh đầu có một chữ "Cửu" kim quang khổng lồ, ngược lại rơi vào vòng vây của ba người Phạm Tuyết Phong, Thạch Thiếu Càn, Thạch Tĩnh Vân, tựa như dê béo đợi làm thịt.
Hiện tại trong tay Phạm Tuyết Phong không có một vòng vàng nào, hai người Thạch Thiếu Càn, Thạch Tĩnh Vân mặc dù khó chịu với việc bị hắn phục kích nhưng bây giờ gây khó dễ cho Phạm Tuyết Phong rõ ràng là được không bù mất, mục tiêu tự nhiên chuyển sang Chử Dương.
Chiến cuộc lên xuống như tàu lượn siêu tốc, khiến cho tất cả mọi người đang quan chiến bên trong Hoằng Pháp Đường đều cảm thấy ngoài ý muốn.
Trong Chư Thiên đại điện, một đám đại lão Nguyên Thần cũng đều lắc đầu thở dài, Phạm Tuyết Phong sau khi gặp phải ngăn trở không nóng nảy, bình tĩnh tính toán, một lần nữa xoay chuyển cục diện, ngược lại hình thành thế cục phản sát Chử Dương, khiến bọn họ đều hài lòng với biểu hiện của người trẻ tuổi này.
Nhật Diệu Kiếm Tôn nhìn về phía Lâm Đạo Hàn và Yến Minh Nguyệt, cười nói: "Thái Hư truyền nhân, quả nhiên danh bất hư truyền."
Lâm Đạo Hàn gật đầu cảm tạ, Yến Minh Nguyệt thì cười lắc đầu: "Vẫn chưa đến kết quả cuối cùng, nói còn sớm, nói còn sớm."
Bình luận