Chương 1552: Lập tức có xung đột nội bộ 3

Thạch Thiên Hạo nhìn lướt qua bốn phía, thản nhiên nói: "Giai đoạn thứ nhất của pháp hội giao lưu, bắt đầu."

Mọi người nhao nhao đi về phía cánh cửa có số hiệu tương ứng với tổ của mình.

Tu Vân Sinh nhìn người bên cạnh, mỉm cười nói: "Lần này chúng ta phải kề vai chiến đấu rồi."

Anh La Trát trước mặt khẽ hừ một tiếng, không nói gì, chỉ duỗi nắm tay phải ra, Tu Vân Sinh cũng làm động tác tương tự, nắm đấm của hai người chạm nhau trên không trung.

"Ngoại trừ hạng nhất, thì vẫn là hạng nhất." Anh La Trát mở miệng nói, ánh mắt Tu Vân Sinh đảo qua những người khác trong tổ, mỉm cười: "Đó là điều đương nhiên." Trong tổ của bọn họ có hắn và Anh La Trát, những người khác không có khuyết điểm gì quá lớn, quả thực là ứng cử viên sáng giá cho vị trí đầu bảng.

Anh La Trát đột nhiên quay đầu, nhìn về phía một tổ khác, trong tổ đó chỉ có một đệ tử của Huyền Môn Thiên Tông, đó là một nữ tử có dung mạo thanh nhã, chính là Gia Cát Uyển Thu, một trong những đệ tử xuất sắc nhất của Thạch Thiên Hạo.

Gia Cát Uyển Thu nhận ra ánh mắt của Anh La Trát, mỉm cười nói: "Tổ của các ngươi rất mạnh, e là sẽ giành được hạng nhất."

Anh La Trát đưa một viên truyền âm thạch qua, lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay Gia Cát Uyển Thu, truyền âm nói: "Sau khi tiến vào bảo tháp, hãy liên lạc với ta."

Gia Cát Uyển Thu sững sờ, lắc đầu, do dự nói: "Làm như vậy có ổn không?"

"Vậy thì ngươi hãy ghi nhớ mấy ký hiệu này, nếu gặp phải nguy hiểm, mà chúng ta đã vượt qua, ta sẽ để lại ám hiệu cho ngươi." Anh La Trát nói, thấy Gia Cát Uyển Thu còn muốn nói gì đó, hắn liền giành nói trước: "Cứ quyết định như vậy đi!"

Gia Cát Uyển Thu nhìn Anh La Trát xoay người rời đi, mím môi, cất truyền âm thạch đi, sau đó ngẩng đầu nhìn Tu Vân Sinh, Tu Vân Sinh há miệng, do dự một chút rồi nói: "Tự ngươi cẩn thận."

"Ngươi và Anh La Trát cũng phải cẩn thận." Gia Cát Uyển Thu gật đầu: "Tiểu Hoàng vẫn còn chưa đủ chín chắn, lần này phải đối mặt với đồng đạo của những thế lực khác, ngoài Ngọc Đình sư tỷ ra, thì chủ yếu phải dựa vào hai người các ngươi."

Tu Vân Sinh gật đầu, sau đó xoay người rời đi, bước qua cánh cửa trước mặt, tiến vào Tinh Không bảo tháp.

Trang phục trên người hắn cho thấy thân phận của hắn, là đệ tử của Tử Tiêu đạo môn, La Hạc cười nói: "Gia sư là Cố Lôi, có quen biết với Thạch trưởng lão."

"Hóa ra là cao đồ của Cố tiền bối." Trên mặt Gia Cát Uyển Thu nở nụ cười chân thành: "Lần này Cố tiền bối và Lý tiền bối không đến sao? Gia sư trước đó còn nhắc đến hai vị tiền bối, hi vọng lần này có thể gặp mặt."

La Hạc thở dài: "Gia sư và Lý tiền bối cũng rất tiếc, sau khi sư mẫu của ta vượt qua Hư Không lôi kiếp kết thành Nguyên Anh, bà đang tu luyện một môn thần thông, cần gia sư ở bên cạnh Hộ pháp, phải mất một khoảng thời gian rất dài, cho nên lần này thật là không kịp đuổi đến đây, còn dặn dò ta nhất định phải thay mặt hai người bọn họ xin lỗi Thạch trưởng lão."

So với bầu không khí hòa hợp giữa Gia Cát Uyển Thu và La Hạc, thì bên kia lại không được như vậy.

Một nam tử cao lớn cười lạnh nhìn Triệu Hoan, đệ tử của Tuyết Phong cốc, Huyền Môn Thiên Tông: "Nghe nói ngươi cũng tựa như sư phụ của ngươi, đều xuất thân từ cái nơi lạnh lẽo Tuyết Phong đó?"

Triệu Hoan hơi nhíu mày: "Ta là hậu duệ của Tuyết Phong quốc, không biết các hạ là?"

Tên nam tử kia dùng mũi chân điểm nhẹ xuống đất, cười như không cười nhìn Triệu Hoan: "Ta là Chu Vĩnh, con trai thứ hai của Huyền Cơ hầu, Đại Chu, ta thuận tiện nói cho ngươi biết, năm đó khi Đại Chu thảo phạt Tuyết Phong quốc, là lần đầu tiên ta theo phụ thân ra chiến trường."

Trong mắt hắn lộ vẻ hoài niệm: "Đối với ta mà nói, đó thật là một hồi ức rất đẹp."

Sắc mặt Triệu Hoan khẽ biến, ánh mắt nhìn chằm chằm Chu Vĩnh dần trở nên lạnh lẽo, Chu Vĩnh cười khẩy, nghiêng đầu, như vô tình nhìn Triệu Hoan: "Ta hỏi ngươi một chuyện, dù sao đã lâu rồi ta chưa gặp qua người Tuyết Phong còn sống."

"Người xuất thân từ Tuyết Phong các ngươi, có phải xương cổ đều cứng hơn người thường, không dễ dàng bị chém đứt như vậy không?"

Triệu Hoan hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Ít nhất là cứng hơn ngươi."

Chu Vĩnh cười khẩy: "Đáng tiếc, cả đời này ngươi không có cơ hội kiểm chứng điều đó, ngươi quá yếu." Hắn là tu sĩ Kim Đan kỳ, lúc này khi đối mặt với Triệu Hoan, kẻ chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, hắn có vẻ cao cao tại thượng.

Triệu Hoan nắm chặt tay.

Bên trong Chư Thiên đại điện, hai mắt Nhạc Hồng Viêm như phun ra lửa, nhìn chằm chằm Chu Hồng Vũ đối diện, Chu Hồng Vũ thì sắc mặt lạnh nhạt, làm như không thấy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...