Tuy rằng những người có mặt ở đây đều xuất thân từ những đại môn phái lớn nhưng có một số thứ bản thân cần, chưa chắc tông môn đã có thể cung cấp, hoặc là cần phải trả một cái giá rất đắt, mà những bằng hữu đồng đạo kết giao bên ngoài, có lẽ lại có thể giúp đỡ một tay.
Phần lớn mọi người đều im lặng, đặc biệt là các tu sĩ xuất thân từ Đại Chu hoàng triều và Đại Tần hoàng triều, ánh mắt càng không tự chủ được mà nhìn về phía đối phương.
Sau đó, ánh mắt của một số người lại di chuyển qua lại giữa các đệ tử của Thái Hư Quan và Huyền Môn Thiên Tông.
Còn các đệ tử Huyền Môn Thiên Tông thì chẳng bao lâu sau đã bình tĩnh trở lại, đứng yên tại chỗ, nghe theo sự sắp xếp của Thạch Thiên Hạo.
Trần Tinh Vũ mặc áo trắng chắp tay nói: "Lời của Thạch trưởng lão thật chí lý, chúng tôi là đệ tử Thái Hư Quan, không có dị nghị, xin tuân theo sự sắp xếp của quý tông."
Thạch Thiếu Càn trầm mặc một lát, sau đó cũng nói: "Chúng tôi không có dị nghị." Thạch Tĩnh Vân đứng bên cạnh hắn cũng gật đầu.
Mọi người bên phía Đại Chu hoàng triều nhìn thoáng qua đám người Thạch Tĩnh Vân, sau đó cũng gật đầu nói: "Đã là khách thì nghe theo sự sắp xếp của chủ nhà, chúng tôi xin tuân theo quy tắc do quý tông đặt ra."
Mộ Dung Yên Nhiên bình tĩnh nhìn Thạch Thiên Hạo, năm xưa nàng từng gặp qua Thạch Thiên Hạo khi hắn còn là một thiếu niên, chẳng mấy chốc mà đối phương đã có sự thay đổi long trời lở đất.
Nàng thản nhiên nói: "Đệ tử Lưu Quang Kiếm Tông, không có dị nghị."
Những người của các thế lực lớn khác cũng lần lượt gật đầu đồng ý, chỉ có Thiên Đạo, Nhân Gian Đạo và Địa Ngục Đạo của Luân Hồi Tông là cười lạnh nhìn nhau.
Người đứng đầu bên phía Địa Ngục Đạo là một nam tử trẻ tuổi cao gầy, tên là Lưu Hàng, hắn lạnh lùng nhìn tên mập Dương Lợi Côn đối diện, chậm rãi nói: "Dương Lợi Côn, ngươi là người của Thiên Nhân Đạo, tốt nhất nên giữ lễ một chút."
Bên trong Luân Hồi Tông, năm đạo còn lại, thường gọi Luân Hồi Thiên Đạo là Thiên Nhân Đạo.
Dương Lợi Côn nheo mắt, cười khẩy, nói: "Các ngươi nên cầu mong là được phân vào cùng một nhóm với ta, như vậy ta sẽ tạm thời tha cho các ngươi, nếu không cùng một nhóm với ta, ta sẽ "chăm sóc" đám phế vật các ngươi của Địa Ngục Đạo và Nhân Gian Đạo thật tốt."
Trong Chư Thiên đại điện, Lâm Phong ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, Thiên Đàm Đạo Tôn Thẩm Kỳ Phong quay đầu nhìn về phía Lâm Phong, áy náy nói: "Tiểu đồ không biết phép tắc, khiến Lâm tông chủ và các vị đồng đạo chê cười rồi.
"
Tuy rằng miệng nói như vậy nhưng ánh mắt của hắn căn bản không nhìn về phía Địa Ngục Đạo Tôn Liễu Chí Khôn, Liễu Chí Khôn và Đào Hoa Tiên Dịch Long Binh của Nhân Gian Đạo cũng coi Thẩm Kỳ Phong như không khí.
Tần Đế Thạch Vũ cũng nhìn về phía Lâm Phong, chậm rãi nói: "Sắp xếp như vậy cũng ổn thỏa nhưng mà lúc trước ngươi có nói, pháp hội được chia làm ba giai đoạn, giai đoạn thứ nhất là như thế, vậy những giai đoạn sau có tiếp tục phân chia nhóm như vậy nữa hay không?"
Lâm Phong mỉm cười nói: "Đương nhiên là sẽ có thay đổi, Thạch đạo hữu cứ xem tiếp sẽ rõ."
Bên trong Hoằng Pháp Đường, Thạch Thiên Hạo búng ngón tay, vài quầng sáng rơi xuống giữa không trung, sau đó xuất hiện hơn mười quang cầu với đủ loại màu sắc khác nhau.
Quang cầu có màu sắc khác nhau, số lượng cũng khác nhau, nhiều nhất là hơn mười, ít nhất thì không đến năm.
Mọi người nhìn những quang cầu đủ màu sắc này, liền hiểu được những thứ này là đang đại diện cho các tu sĩ của các tông môn khác nhau tham gia pháp hội, mỗi một màu sắc đại diện cho một thế lực.
Số lượng nhiều nhất là quang cầu màu tím, tổng cộng có mười sáu cái, đại diện cho mười sáu vị đệ tử đứng đầu của Huyền Môn Thiên Tông.
Nhìn kỹ, có thể thấy bên trong quang cầu có phù văn đang lấp lóe, mỗi quang cầu đều có khắc một cái tên, mỗi quang cầu đều đại diện cho một tu sĩ tham gia pháp hội.
Trần Tinh Vũ, Mộ Dung Yên Nhiên, Thạch Tĩnh Vân đều nhìn thấy tên của mình, sau khi bọn họ tiến vào Hoằng Pháp Đường, tông môn của bọn họ đều đã báo cáo tư liệu cho Thạch Thiên Hạo, người chủ trì pháp hội.
"Những quầng sáng này, đại diện cho các nhóm được phân chia, ta đã thiết lập cấm chế bằng pháp lực, cùng một màu sắc quang cầu, trong một quầng sáng nhiều nhất chỉ có thể chứa hai cái, bên trong mỗi quang cầu đều khắc tên của các ngươi, lát nữa chúng sẽ được đưa vào những quầng sáng này một cách ngẫu nhiên, cuối cùng xác định phân chia nhóm."
Thạch Thiên Hạo nói xong, vung tay lên, hơn mười quang cầu lập tức hóa thành một dòng ánh sáng, không ngừng xoay tròn trên không trung, cuối cùng tản ra, tựa như một cơn mưa ánh sáng, từ trên trời rơi xuống, lần lượt rơi vào từng quầng sáng bên dưới.
Quả nhiên, khi trong một quầng sáng đã có hai quang cầu cùng màu, nếu như có thêm quang cầu cùng màu rơi xuống, sẽ bị quầng sáng đó cản lại, nảy lên trên, sau đó lại rơi xuống, rơi vào quầng sáng khác.
Bình luận