Chương 1527: Tám đại đệ tử, thiếu một người 3

Khi hắn tu luyện đến Kim Đan hậu kỳ, muốn khiêu chiến hư không lôi kiếp, thử kết thành Nguyên Anh, thì vấn đề sẽ xuất hiện.

Âm Dương trong cơ thể của Tống Khánh Nguyên không đạt đến trạng thái hoàn mỹ dung hòa, khi độ kiếp, tuy rằng hắn có thể vượt qua được khảo nghiệm về tâm tính nhưng lại rất có thể sẽ xuất hiện tình huống căn cơ bất ổn, Âm Dương mất cân bằng trong quá trình tích lũy pháp lực.

Bình thường thì đây không phải là vấn đề gì quá lớn nhưng vào lúc độ kiếp, chỉ cần xảy ra một chút sai sót nhỏ, thì kết cục chính là thân tử đạo tiêu, bị thiên lôi đánh cho thành tro bụi.

Đó cũng chính là nguyên nhân vì sao Tống Khánh Nguyên bị kẹt ở Kim Đan hậu kỳ trong một thời gian dài như vậy, mà vẫn chưa thể kết thành Nguyên Anh.

Vốn dĩ, phương án giải quyết mà Thiên Trì Tông chuẩn bị cho hắn, chính là kết hợp với Đao Ngọc Đình, hai người không chỉ có thể bổ sung khuyết điểm cho nhau, mà còn có thể cùng nhau tiến bộ, khiến cho tiềm lực được nâng cao hơn nữa.

Nhưng hiện tại, Thiên Trì Tông đã bị diệt, Đao Ngọc Đình cũng đã bái nhập Huyền Môn Thiên Tông, phương án này đương nhiên là không cần phải nghĩ đến nữa.

Bắt đầu từ khi Đao Ngọc Đình bái nhập sư môn, Tống Khánh Nguyên đã coi nàng như vật sở hữu riêng của mình, không cho phép bất kỳ kẻ nào nhúng chàm, vậy mà bây giờ lại phải trơ mắt nhìn con vịt đã đến miệng mình lại bay mất, điều này khiến cho Tống Khánh Nguyên - một kẻ tuy bề ngoài có vẻ khiêm tốn nhưng thực chất lại có dục vọng chiếm hữu rất mạnh, cảm thấy vô cùng buồn bực và uất ức trong lòng.

Sau đó, Tống Khánh Nguyên hoảng sợ phát hiện ra rằng, tâm cảnh của hắn đã bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng bởi chuyện này, từ đó sinh ra tâm ma, Huyền Môn Thiên Tông và Đao Ngọc Đình nghiễm nhiên đã trở thành tâm ma trong lòng hắn.

Ba năm qua, nếu hắn muốn độ kiếp, kết thành Nguyên Anh, thì vấn đề không chỉ nằm ở pháp lực nữa, mà ngay cả tâm cảnh của hắn cũng đã xuất hiện tâm ma, trong trạng thái này mà dẫn động hư không lôi kiếp, chắc chắn hắn sẽ phải chết.

Cho nên, lần này Tống Khánh Nguyên theo chân các tu sĩ của Đại Chu đến Côn Luân Sơn, chính là vì muốn gột rửa tâm niệm, khiến cho tâm cảnh của bản thân được khôi phục lại như lúc ban đầu.

Sau đó, cho dù pháp lực có căn cơ bất ổn, Âm Dương mất cân bằng, thì hắn cũng có thể cắn răng chịu đựng mà vượt qua, tuy rằng không nắm chắc mười phần nhưng ít ra hắn cũng đã có hy vọng kết thành Nguyên Anh.

Còn về phần sâu trong đáy lòng của hắn, có còn hy vọng nào khác hay không, thì chỉ có bản thân Tống Khánh Nguyên mới biết được.

Tuy rằng Tống Khánh Nguyên luôn tỏ vẻ khiêm tốn, giấu mình, hận không thể đào một cái hố để chôn mình xuống nhưng Lâm Phong lại nắm rõ mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra ở phụ cận Ngọc Kinh sơn và Vân Phong.

Đối với Lâm Phong hiện tại mà nói, Tống Khánh Nguyên căn bản là một kẻ không đáng để hắn bận tâm, chỉ cần Lâm Phong hơi chú ý một chút, là có thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

"Hiện tại không phải lúc ngươi có thể làm mưa làm gió." Lâm Phong thản nhiên mỉm cười, không thèm để ý đến Tống Khánh Nguyên nữa, bởi vì so với Tống Khánh Nguyên, thì có một người khác đáng để hắn chú ý hơn.

Đó chính là Thiên Đàm Đạo Tôn Thẩm Kỳ Phong - tu sĩ Thiên Đạo của Luân Hồi Tông.

Tuy rằng ánh mắt của vị Đạo Tôn này rất bình thản, khi nhìn lướt qua đám người của Huyền Môn Thiên Tông trên thao trường, không nhanh không chậm nhưng Lâm Phong vẫn nhạy bén nhận ra, ánh mắt của Thẩm Kỳ Phong dừng lại trên người Uông Lâm hơi lâu hơn một chút.

Lâm Phong bình tĩnh nhìn Thẩm Kỳ Phong, thản nhiên cười, thầm nghĩ: "Thú vị."

Cách Uông Lâm không xa, là một nữ tử đang đứng thẳng người như một cây trường thương, mũi thương hướng thẳng lên trời xanh, sát khí đằng đằng.

Mái tóc đỏ rực như lửa của nàng xõa xuống, bay phấp phới trong không trung, tựa như một ngọn lửa đang cháy rừng rực, đôi lông mày đỏ rực như hai thanh kiếm nhỏ, khiến cho nàng toát lên vẻ oai hùng, giảm đi vài phần vẻ đẹp dịu dàng của nữ tử, cho dù ngũ quan của nàng rất tinh xảo.

Nàng chính là tứ đồ đệ Nhạc Hồng Viêm của Lâm Phong, những môn nhân đi theo sau lưng nàng đều mặc áo bào màu tím, trên vạt áo cũng được thêu đồ văn Thái Cực tựa như những người khác, còn trên ống tay áo thì được thêu bằng chỉ trắng, dùng vài đường nét đơn giản phác họa thành hình một cơn lốc xoáy.

Môn hạ của Nhạc Hồng Viêm không phải là nữ nhiều hơn nam, số lượng hơi ít hơn so với môn hạ của Tiêu Diễm và Uông Lâm nhưng mỗi người đều toát lên vẻ mạnh mẽ, tràn đầy khí phách, tinh thần phấn chấn, giống hệt như sư phụ của bọn họ.

Bên cạnh Nhạc Hồng Viêm, là một thanh niên mặc áo bào màu tím, thần thái ôn hòa, điềm đạm, chính là ngũ đồ đệ Dương Thanh của Lâm Phong.

Chương 1526vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...