Lương Nguyên nhìn chằm chằm hắn, dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn đá: "Lương An, ba năm rồi, ngươi đã quên chuyện năm xưa trêu chọc Phượng Hoàng tộc sao?"
Cảnh Hoàn Hầu ngồi xuống đối diện Lương Nguyên, không hề câu nệ lễ tiết, bình tĩnh nhìn hắn: "Ta đương nhiên nhớ rõ."
"Vậy ngươi có nhớ năm xưa mình dựa vào cái gì để chuộc tội sao?" Lương Nguyên nói: "Ba năm rồi, một nửa còn lại của tinh yếu đồ phổ đâu? Ngươi đừng quên lời hứa
Cảnh Hoàn Hầu thản nhiên đáp: "Ta đương nhiên nhớ rõ. Nhưng thời gian hứa hẹn vẫn còn sớm, Thái tử không khỏi quá nóng lòng."
"Ta thừa nhận, so với trước kia, Thái tử quả thật đã tiến bộ, ít nhất ta sẽ không coi ngươi là phế vật nữa. Nhưng so với Bệ hạ và Huyền Cơ Hầu, ngươi vẫn còn kém xa. Bọn họ sẽ không nôn nóng như vậy."
Lương Nguyên bị Cảnh Hoàn Hầu dạy dỗ nhưng không hề tức giận, chỉ thản nhiên nói: "Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, tự mình hiểu rõ là được."
Nói xong, hắn đứng dậy, đi ra ngoài, đám người tùy tùng im lặng đi theo sau.
"Lương An, kẻ nào mưu toan hai mặt, cuối cùng sẽ chẳng có chỗ dung thân. Nhất cử nhất động của ngươi đều nằm trong mắt Phụ hoàng, hãy tự trọng."
Nghe vậy, đồng tử Cảnh Hoàn Hầu co rút, nhìn theo bóng lưng Lương Nguyên rời đi.
Hắn cười khẩy: "Ta không phải kẻ hai mặt, mà là bất kể bên nào ta cũng đều khống chế được."
Cảnh Hoàn Hầu vỗ tay, hai gã thanh niên nhanh chóng đi tới, cung kính nhìn hắn. Hai người này tuy ăn mặc giống hệt thuộc hạ của hắn nhưng ánh mắt nhìn hắn lại rất bình tĩnh, không hề cuồng nhiệt hay sùng bái như tướng sĩ nhìn chủ soái.
Sự cung kính toát ra chỉ là do tu vi cường đại của hắn mà thôi.
"Sư phụ giao các ngươi cho ta, ta cũng đã đưa các ngươi vào Huyền Môn Thiên Tông." Cảnh Hoàn Hầu thản nhiên nói: "Cơ hội giao lưu tỷ thí với đệ tử Huyền Môn Thiên Tông ta cũng đã tạo cho các ngươi, có thể gặp được người các ngươi muốn hay không, còn phải xem tạo hóa."
Hai gã thanh niên đồng thời gật đầu, khom người hành lễ: "Đa tạ Hầu gia, chuyện còn lại cứ giao cho chúng thuộc hạ."
Cảnh Hoàn Hầu liếc nhìn hai người: "Ta nhắc nhở các ngươi, cho dù tìm được người cũng đừng manh động ở đây. Hãy đợi khi bọn họ ra ngoài rồi tìm cơ hội. Nếu ở đây xảy ra chuyện, sư phụ không bảo vệ được các ngươi."
Trong đó, một gã thanh niên cao lớn bình tĩnh nói: "Hầu gia yên tâm, chúng ta biết nặng nhẹ."
Cảnh Hoàn Hầu phất tay áo, hai người lập tức lui ra.
"Bây giờ ta chỉ cần ngồi xem kịch hay là được.
" Cảnh Hoàn Hầu đứng dậy: "Huyền Môn Thiên Tông quả nhiên không thiếu mỹ nhân, đáng tiếc hiện tại vẫn chưa có cơ hội. Nhưng không sao, càng khó có được, ta càng hứng thú. Thứ dễ dàng có được thường chẳng thú vị."
Hắn nhíu mày, gương mặt lộ vẻ cười như không cười: "Ban đầu chỉ muốn nuôi heo béo, không ngờ Tiêu Diễm lại béo đến mức này. Đúng là nên tìm cơ hội mổ thịt, nếu không, con heo béo này sẽ bay lên trời mất."
Cảnh Hoàn Hầu tính toán thế nào tạm thời không đề cập tới. Lương Nguyên ra khỏi tiểu viện, dưới sự hộ tống của đám người, đi về phía chỗ ở của mình.
Vừa lúc hắn vừa truyền âm cho thuộc hạ: "Hỏi xem ám tử được cài vào Huyền Môn Thiên Tông trước kia thế nào rồi?"
Một gã Nguyên Anh kỳ bên cạnh im lặng gật đầu, rời khỏi đội ngũ.
Hắn lặng lẽ chôn một viên truyền âm thạch xuống đất, để lại dấu hiệu, sau đó trở về chỗ ở của Lương Nguyên như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau khi vào phòng, Lương Nguyên ngồi xuống ghế chủ vị. Gã Nguyên Anh kỳ kia nói: "Hiện tại chỉ có thể chờ xem khi nào ám tử lấy được truyền âm thạch. Nơi này không phải Ngọc Kinh sơn, có lẽ Huyền Môn Thiên Tông sẽ lỏng lẻo hơn một chút."
"Ám tử đã thành công trở thành chân truyền đệ tử Huyền Môn Thiên Tông nhưng mấy ngày nay Huyền Môn Thiên Tông phái tất cả chân truyền đệ tử ra Côn Luân Sơn tiếp khách. Khi nào hắn trở về Vân Phong và tìm được truyền âm thạch, chúng ta không thể xác định."
Lương Nguyên thản nhiên nói: "Không sao, ta có đủ kiên nhẫn."
Lời còn chưa dứt, gã Nguyên Anh kỳ kia bỗng nhiên biến sắc: "Điện hạ, có phản hồi."
Hắn lấy một viên truyền âm thạch từ trong ngực, sau khi truyền pháp lực vào, gật đầu nói: "Không phải người của Huyền Môn Thiên Tông phát hiện, chắc chắn là ám tử liên lạc."
Lương Nguyên phất tay: "Kết nối."
Gã Nguyên Anh kỳ kết nối liên lạc, một lát sau, một giọng nói truyền đến: "Là ta."
"Tình hình hiện tại của ngươi thế nào? Nhiệm vụ tiến triển ra sao?" Gã Nguyên Anh kỳ không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề.
Đối phương đáp: "Tình hình vẫn tốt, mọi chuyện vẫn diễn ra như thường. Chỉ là nhiệm vụ ngài giao hơi khó."
"Căn cơ đạo thống của tông môn tên là Bát Quái Chư Thiên Đại Đạo Tàng, chỉ có sư phụ và các sư bá cũng chính là đệ tử thân truyền của lão tổ mới được truyền thụ. Chân truyền đệ tử chúng ta tuy tu luyện công pháp bí truyền nhưng đều là do sư phụ, sư bá căn cứ vào Bát Quái Chư Thiên Đại Đạo Tàng rồi kết hợp với lĩnh ngộ của bản thân mà sáng tạo."
Bình luận