Chương 1516: Chân truyền đệ tử và Thủ tọa đệ tử 2

Tiêu Viêm lại hỏi: "Tam sư đệ và Ngũ sư đệ đang dạy bảo đệ tử sao?"

Nhạc Hồng Viêm gật đầu: "Sáng nay bên Tam sư huynh có tin tức truyền đến, Ngọc Đình chắc chắn có thể tu luyện viên mãn trước đại điển, chỉ là chưa chắc có thời gian bồi dưỡng pháp lực, còn Ngũ sư đệ..."

Thiếu nữ tóc đỏ hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Chắc là không có vấn đề gì."

Vừa nói, Nhạc Hồng Viêm vừa ngước nhìn lên hư không trên đỉnh đầu: "Chỉ cần Vân Tòng không mù quáng đi trùng kích cửa ải, thì sẽ không có chuyện gì. Tích lũy bây giờ của hắn vẫn chưa đủ để vượt qua cửa ải khó khăn kia nhưng ứng phó với đại hội tông môn lần này thì đủ rồi."

Chu Dịch nói: "Chính vì tình huống đặc thù của hắn, cho nên lúc trước hắn mới chọn bái Ngũ sư đệ làm sư phụ, mọi người đều cảm thấy thích hợp, tuy rằng với thể chất của hắn, thật ra rất hợp với con đường đạo pháp của Đại sư huynh."

Tiêu Viêm mỉm cười không thèm để ý: "Tu luyện cùng ta, hắn sẽ trở nên tựa như ta, hoặc là thắng đến mức đầy bồn đầy bát, hoặc là thua đến mức khuynh gia bại sản, được Ngũ sư đệ dạy bảo, ổn thỏa hơn nhiều."

Chu Dịch nói: "Dạy học phải tùy theo tài năng của mỗi người thì không sai nhưng cũng phải xem xét tính cách mỗi người. Tính cách của Vân Tòng hiện tại mà đi theo Ngũ sư đệ tu luyện là thích hợp hơn, nếu đi theo con đường của Đại sư huynh, chắc chắn hắn sẽ tham công liều lĩnh, hăng quá hóa dở."

Nhạc Hồng Viêm gật đầu: "Dũng cảm tiến lên, vượt mọi chông gai tất nhiên không sai nhưng mù quáng đi trùng kích cửa ải kia, chắc chắn là kết cục thân tử đạo tiêu, không khác gì đi chịu chết."

Tiêu Chân Nhi đứng bên cạnh, nghe bọn họ nói chuyện, chỉ mỉm cười, không xen vào.

Tiêu Viêm nhìn nàng, thấp giọng nói mấy câu, trên mặt Tiêu Chân Nhi lập tức lộ vẻ kinh ngạc: "Loại thể chất này, ta chỉ thấy ghi chép trong cổ tịch, chưa từng nghe nói qua trong hiện thực."

Tiêu Viêm cười khà khà: "Cái này gọi là kinh hỉ, không ngờ tới chứ?"

Trước mặt những người quen thuộc như Chu Dịch, Tiêu Chân Nhi bèn lộ vẻ tinh nghịch: "A nha, bí mật này mà để cho ta biết rồi, phải làm sao bây giờ?"

Nghe vậy, mọi người đều cười, Chu Dịch trêu chọc Tiêu Viêm: "Đại sư huynh, hoặc là cho phí bịt miệng, hoặc là diệt khẩu, tóm lại giao cho huynh đó."

"Các ngươi..." Tiêu Viêm lắc đầu cười khổ.

Chỉ thấy một người mặc áo bào màu vàng sáng, tóc ngắn ngủn, dung mạo trẻ tuổi đang thong dong đi về phía bên này, trên mặt mang theo nụ cười nửa miệng, chính là Cảnh Hoàn Hầu Lương An.

Tiêu Viêm lúc trước ra ngoài đón Tiêu Chân Nhi, nên bây giờ mới nhìn thấy Cảnh Hoàn Hầu, hắn không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Tên này sao cũng đến đây? Chu Đế Lương Bàn muốn cố ý gây sự sao?"

Cảnh Hoàn Hầu dừng bước, nhìn Tiêu Viêm, thản nhiên nói: "Lần này ta đến Côn Luân Sơn là đại diện cho Đại Chu hoàng triều đến xem lễ, sẽ làm một vị khách hợp cách, ngươi không cần phải căng thẳng như vậy."

Tiêu Viêm cười ha ha, liếc xéo Cảnh Hoàn Hầu: "Ta căng thẳng? Từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt đến nay, người có vẻ căng thẳng hình như chưa bao giờ là ta."

Cảnh Hoàn Hầu thản nhiên gật đầu: "Phải thừa nhận, lúc trước ta đã xem thường ngươi cũng xem thường Huyền Môn Thiên Tông và sư phụ ngươi, đây là sai lầm chết người nhưng may mắn là, nó không tạo thành hậu quả nghiêm trọng."

"Sai lầm như vậy, ta sẽ không tái phạm."

Ánh mắt Tiêu Viêm, Chu Dịch và Nhạc Hồng Viêm đồng thời nheo lại, người này tuy thừa nhận mình đã phạm sai lầm nhưng ý tứ trong lời nói của rõ ràng hắn là lần sau hắn nhất định sẽ cẩn thận, sẽ không khinh địch nữa, nếu không nắm chắc mười phần, sẽ tuyệt đối không động thủ.

Nói cách khác, chính là nếu hắn nắm chắc mười phần, hắn sẽ ra tay.

"Bây giờ ta muốn cùng ngươi tỷ thí một chút, không biết ngươi có dám hay không?" Tiêu Viêm chắp hai tay sau lưng, trong mắt lóe lên ngọn lửa, lạnh lùng nói.

Cảnh Hoàn Hầu cười nhạt một tiếng: "Ta đã nói rồi, lần này đến Côn Luân Sơn, ta sẽ làm một vị khách hợp cách, khách tùy chủ, nếu ngươi có ý tưởng, ta tự

"Nhưng mà, ta xuất thân là quân nhân, nếu đã động thủ, thì sẽ không phải điểm đến là dừng." Cảnh Hoàn Hầu đảo mắt, tinh quang bắn ra bốn phía, nhìn Tiêu Viêm: "Đến lúc đó, ngươi đừng có chạy về khóc lóc với sư phụ ngươi."

Tiêu Viêm cười nhưng nụ cười lạnh như băng: "Ngươi lo lắng cho bản thân mình trước đi, lần này không phải chỉ cần vứt bỏ một kiện pháp bảo là có thể thoát thân đâu."

"Kẻ dám giữ Cổ Đế Đao của ta lần trước hình như sư phụ ngươi - Huyền Môn Chi Chủ, chứ không phải là ngươi?" Cảnh Hoàn Hầu thản nhiên nói, khí huyết nóng bỏng như lò lửa trong lòng đất tỏa ra xung quanh.

Chương 1515vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...