Trong động phủ, quả nhiên nghe Dương Thanh hỏi: "Là Tứ sư tỷ sao?"
"Ta làm phiền ngươi dạy bảo đệ tử rồi sao?" Nhạc Hồng Viêm lúc này mới cất bước, tiếp tục đi về phía trước.
Nhạc Hồng Viêm sau khi đi qua mấy khúc cua, đến sâu trong động phủ, đó là một gian thạch thất rất lớn, chiếm diện tích rộng rãi, nóc nhà cao, không hề nhỏ hẹp hay bí bách.
Nói là thạch thất, chi bằng nói là một gian đại sảnh. Đại sảnh được bài trí khá đơn giản, trên khoảng đất trống ở giữa có bày vài cái bồ đoàn, hai người đang ngồi xếp bằng đối diện nhau.
Một người là thanh niên mặc trường bào màu tím, nhìn bề ngoài chỉ khoảng hai mươi tuổi, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, khiến người ta nhìn thấy liền sinh lòng thân cận.
Lúc này, hắn đang đứng dậy, nhìn thấy Nhạc Hồng Viêm liền chắp tay hành lễ, áy náy nói: "Tứ sư tỷ, mấy ngày nay, mọi người vất vả rồi."
Nhạc Hồng Viêm cười nói: "Không sao, ngươi có chuyện quan trọng hơn phải làm, không phải cố ý trốn tránh trách nhiệm. Nói đến sự vụ trong tông môn ngày trước, ngươi vất vả nhiều rồi, phải nói là chúng ta được nhờ ngươi mới đúng."
Thanh niên áo tím chính là đồ đệ thứ năm của Lâm Phong - Dương Thanh. Hắn nghe vậy liền lắc đầu cười: "Đâu có vất vả gì, làm việc có ích cho tông môn, ta rất vui lòng."
Vừa nói, hắn vừa cúi đầu nhìn thiếu niên vẫn đang ngồi trên mặt đất: "Vân Tòng?"
Đó là một thiếu niên cũng mặc áo tím nhưng khác với trường bào của Dương Thanh, y phục của hắn là cứng trang bò sát người giống Liễu Hạ Phong nhưng hoa văn trên ống tay áo của hắn là một hình tròn, được tạo thành từ nửa hình tròn màu vàng và nửa hình tròn màu xanh lục, trông tựa như hai con rồng rắn đầu đuôi nối liền nhau, cho thấy hắn xuất thân từ môn hạ của Dương Thanh, là đệ tử thân truyền của Dương Thanh.
Thiếu niên có ngũ quan tuấn tú nhưng lông mày hơi nhíu lại, lúc này hắn đang trầm tư suy nghĩ những lời Dương Thanh vừa chỉ điểm, không hề để ý đến mọi chuyện xung quanh.
Mãi đến khi Dương Thanh gọi, thiếu niên mới hoàn hồn, quay đầu nhìn Dương Thanh, sau đó nhìn thấy Nhạc Hồng Viêm bên cạnh hắn.
Hắn đứng dậy, cung kính hành lễ với Nhạc Hồng Viêm: "Tứ sư thúc." Sau khi hành lễ, hắn liền đứng im tại chỗ, không nói một lời.
Dương Thanh nhìn thiếu niên tên là Chu Vân Tòng trước mặt, lắc đầu. Đây là đệ tử thân truyền duy nhất của hắn.
Nói đến chuyện này, lần trước sau khi khai sơn đại điển kết thúc, hắn và Chu Dịch cùng nhau ra ngoài lịch luyện, vô tình gặp được thiếu niên này, sau khi đưa về núi, hắn cho thiếu niên này tham gia khảo hạch cơ sở, trở thành đệ tử ngoại môn, sau đó lại thông qua khảo hạch, trở thành đệ tử chân truyền.
Ở chung lâu ngày, hắn đã hiểu rõ tính cách của gã đệ tử này, biết rõ đối phương chính là một bộ dạng như vậy.
Nói thật, so với lúc mới gặp, gã đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Nhạc Hồng Viêm cũng là vẻ mặt đã quen, ánh mắt rơi trên người thiếu niên, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, gật đầu: "Lại có tiến bộ."
Dương Thanh nói: "Tu luyện pháp lực đã không còn vấn đề gì lớn, cứ tuần tự diễn biến là được. Nhưng ta không am hiểu võ đạo luyện thể, phương diện này ta có thể chỉ điểm cho hắn không nhiều. Tuy rằng có thể trợ giúp hắn ôn dưỡng thân thể thêm một bước nhưng rèn luyện huyệt khiếu, lại nhất thiết phải dựa vào thần thông võ đạo cường đại mới được."
Hắn cười khổ một tiếng: "Cố tình võ đạo ta chỉ biết mỗi một môn Bát Quái Chính Quyền, mà lại chỉ là học sơ sơ."
Bát Quái Chính Quyền cũng như Thiên Địa Bát Pháp, đều là do Tiêu Diễm cùng một đám sư huynh đệ kia tổng kết, quy nạp ra, làm thần thông cơ bản cho đệ tử Huyền Môn Thiên Tông thống nhất tu tập, cùng với Thiên Địa Bát Pháp, một pháp một võ, cơ bản có thể coi như tiêu chuẩn.
Độ khó tu luyện không cao nhưng uy lực lại không tầm thường, lại thoát thai từ các loại thần thông cao giai của Huyền Môn Thiên Tông, vừa có thể dùng để đặt nền móng cũng là pháp môn thực chiến lợi hại.
Lúc trước sáng tạo ra con đường võ đạo thần thông này, chủ yếu là ba người Thạch Thiên Hạo, Tiêu Diễm và Nhạc Hồng Viêm ra sức.
Dương Thanh thật ra cũng biết môn võ đạo thần thông này, hơn nữa với tu vi hiện tại của hắn, thi triển ra cũng là uy lực mười phần, tự xưng là học sơ sơ, đó là bởi vì trước mặt hắn là Nhạc Hồng Viêm, người được xếp vào hàng tam cường võ đạo trong các đệ tử của Lâm Phong, đồng thời cũng là một trong những người sáng tạo ra Bát Quái Chính Quyền.
Hắn dùng môn võ đạo này dạy Chu Vân Tòng, đương nhiên là vô cùng thuận lợi nhưng chung quy vẫn là không bằng Nhạc Hồng Viêm hiểu biết thấu triệt về Bát Quái Chính Quyền.
Nghe Dương Thanh nói vậy, Nhạc Hồng Viêm lập tức gật đầu: "Ta đánh một lần, Vân Tòng ngươi xem cho kỹ."
Nói xong, Nhạc Hồng Viêm dậm hai chân xuống đất, mặt đất khẽ chấn động, cả người nàng phảng phất như mọc rễ trên mặt đất dày, nối liền thành một thể với mặt đất, khí thế trở nên hùng hồn, vững vàng.
Chương 1511vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận