Hắn và Anh La Trát đều là đệ tử thân truyền của Chu Dịch, tính ra chính là đồ tôn đích truyền của Lâm Phong. Mạnh Bi tuy là tu sĩ Kết Đan kỳ nhưng trong Luân Hồi Tông cũng chỉ có thể coi là đệ tử hậu bối, đừng nói là sư phụ sư tổ ở trên, ngay cả Thái sư tổ, Thái thái sư tổ cũng có người còn sống.
Dù sao tu sĩ Nguyên Anh kỳ có ba ngàn sáu trăm năm thọ nguyên, tu sĩ Kim Đan kỳ cũng có ngàn năm thọ nguyên, càng không cần phải nói cường giả Nguyên Thần tự nhiên có thọ nguyên vô hạn.
Huyền Môn Thiên Tông được sáng lập chưa lâu, đệ tử hậu bối không nhiều nhưng nghiêm khắc mà nói, Tu Vân Sinh, Anh La Trát bọn họ chính là tiểu bối tiêu chuẩn, lấy địa vị của Lâm Phong bây giờ mà sắp xếp, Mạnh Bi gọi bọn họ một tiếng sư thúc không đủ, ít nhất phải gọi là sư thúc tổ mới đúng.
Một mặt là bởi vì tu vi của đám người Tu Vân Sinh bây giờ còn thấp, mặt khác mọi người không cùng một tông môn, không thân cận gì, không cần thiết phải thống nhất cách gọi, cho nên Tu Vân Sinh gọi Mạnh Bi là đạo huynh cho đỡ ngại ngùng, dù sao thời gian tu đạo của đối phương cũng dài hơn hắn rất nhiều.
Nếu là lão tổ Nguyên Anh kỳ thì gọi một tiếng tiền bối cũng coi như thỏa đáng.
Đỗ Đình bị Anh La Trát dùng phi đao nhắm, lại bị Tu Vân Sinh dùng một câu chặn họng, sắc mặt nhất thời đỏ bừng.
Mạnh Bi ánh mắt lạnh lùng, nhìn quét qua Tu Vân Sinh và Anh La Trát, chậm rãi nói: "Các ngươi không cùng tông môn với ta, vốn không cần phải luận bối phận, trên con đường tu đạo, học không phân trước sau, đạt giả vi tiên."
"Tất cả, chung quy phải dùng thực lực để chứng minh, chỉ giỏi khoe mẽ cũng chỉ khiến người khác chê cười mà thôi, Đỗ Đình, ngươi hãy thỉnh giáo thần thông pháp thuật của cao đồ Huyền Môn Thiên Tông đi."
Đỗ Đình trầm giọng nói: "Vâng, sư phụ!" Dứt lời, hai tay hắn chắp lại, vô số kim quang lấp lóe, nhanh chóng ngưng tụ thành một quang bàn, đánh thẳng về phía Tu Vân Sinh!
Pháp lực của Đỗ Đình ngưng kết thành đạo đạo kim quang, hóa thành một cái mâm tròn, mâm tròn xoay tròn, loáng thoáng có sáu đạo quang mang màu vàng khuếch tán ra, tựa như răng cưa, cùng xoay tròn với mâm tròn.
Sáu đạo quang mang này không phải dùng để cắt thân thể hay linh khí pháp lực của đối thủ, mà là muốn cắt đứt thần hồn của đối phương.
Anh La Trát cười ha ha một tiếng, trực tiếp nhảy từ trên núi xuống, Tu Vân Sinh vội vàng ngăn hắn lại: "Ngươi đừng ra tay, ngươi không biết nặng nhẹ đâu.
"
Nói xong, Tu Vân Sinh bấm pháp quyết, thiên địa linh khí lập tức hội tụ, chỉ trong nháy mắt hóa thành một đạo quang mang, đánh thẳng về phía quang bàn của Đỗ Đình.
"Thiên Địa Bát Pháp, Động Thiên Quán Địa!"
Quang mang lóe lên, xuyên thủng quang bàn của Đỗ Đình!
Bản thân Đỗ Đình và đám người Mạnh Bi trên núi đều ngây người.
Lâm Phong ở trên Ngọc Kinh sơn nhìn thấy cảnh tượng này, mỉm cười, lắc đầu.
Ba năm qua, đã có rất nhiều đệ tử đặt nền móng thông qua khảo hạch, trở thành chân truyền đệ tử, sư đồ Lâm Phong rất nghiêm khắc trong việc khảo hạch nhưng quy mô của chân truyền đệ tử cũng dần dần lớn mạnh.
Thông qua khổ luyện, cùng với hiệu quả gia tốc thời gian của Trụ Quang Đường, rất nhiều chân truyền đệ tử đã thành công mở ra khí hải, xây dựng được Đạo Cơ.
Trong đó có những người tài năng xuất chúng như Tu Vân Sinh, Anh La Trát, đã tu luyện tới Trúc Cơ trung kỳ, thậm chí là Trúc Cơ hậu kỳ.
Các đệ tử đặt nền móng đều tu luyện "Tập Chú Đạo Tàng Dịch Tử Bát Quái Đạo Tàng"Cũng đã có tu vi Luyện Khí cơ bản.
Cảnh giới đạo pháp đã có được nền tảng vững chắc, các đệ tử hậu bối tất nhiên cũng bắt đầu học tập các loại thần thông pháp môn.
Đám người Tiêu Diễm, Chu Dịch một mặt truyền thụ đạo pháp thần thông của mình cho các đệ tử, một mặt cũng bắt đầu tụ tập lại, cùng nhau nghiên cứu, sáng tạo ra thần thông pháp thuật cơ sở của tông môn, để hoàn thiện hơn.
Hạ thấp độ khó khi tu luyện thần thông, đảm bảo phần lớn đệ tử đều có thể tu luyện, đồng thời nâng cao uy lực của thần thông lên mức cao nhất.
Có thể nói, loại thần thông pháp thuật này chính là thần thông pháp môn trấn phái của Huyền Môn Thiên Tông, đương nhiên, đây chỉ là ở cấp độ thấp mà thôi.
Mấy huynh đệ Tiêu Diễm không ngừng tôi luyện, bỏ đi những thứ không cần thiết, giữ lại những thứ tinh túy cũng có được một ít thành quả đáng kể.
Pháp thuật Động Thiên Quán Địa mà Tu Vân Sinh vừa thi triển chính là pháp thứ tư trong Thiên Địa Bát Pháp của Huyền Môn Thiên Tông.
Thiên Địa Bát Pháp là do Tiêu Diễm, Chu Dịch sáng tạo ra, lấy hai loại thần thông Thiên Địa Phủ Quẻ, Địa Thiên Thái Quẻ trong thần thông Dịch Kiếm Đạo của Chu Dịch làm cơ sở, sau đó lại kết hợp với một số ảo diệu trong Bát Quái Băng Giải, Vô Hạn Phong Lôi, Vạn Vật Từ Tâm Thái Âm Chú và Hư Không Phá Diệt Thần Thương, cuối cùng dung hợp lại thành Bát Pháp Thần Thông.
Chương 1494vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận