Hiện tại, Tứ hoàng tử Đại Chu là Lương Càn không bị ám sát ở Côn Luân Sơn, giữa Đại Chu và Thục Sơn Kiếm Tông không xảy ra xung đột gay gắt.
Nhưng Huy Dương vẫn không dám lơ là, bởi vì bố cục mà Ngũ Khinh Nhu sắp đặt trước đó đã bắt đầu phát huy tác dụng, Thiên Ngoại Sơn trở thành thế lực phụ thuộc của Thục Sơn Kiếm Tông, khiến cho tình cảnh hiện tại của Thiên Ngoại Sơn vô cùng nguy hiểm.
Thế lực phụ thuộc vào Thục Sơn Kiếm Tông đương nhiên không chỉ có mỗi Thiên Ngoại Sơn nhưng Thiên Ngoại Sơn trở thành thế lực phụ thuộc của Thục Sơn Kiếm Tông là do một tay Ngũ Khinh Nhu sắp đặt, hơn nữa còn có thể dễ dàng lợi dụng quân cờ này để đạt được mục đích của bản thân.
Có lẽ Ngũ Khinh Nhu còn sắp đặt những quân cờ khác nhưng loại chuyện này Huy Dương không thể nào biết được, muốn điều tra xác minh cũng vô cùng khó khăn.
Coi như Ngũ Khinh Nhu chỉ sắp đặt một quân cờ là Thiên Ngoại Sơn, vậy thì một khi Ngũ Khinh Nhu muốn Thục Sơn Kiếm Tông xảy ra xung đột với một thế lực nào đó, Thiên Ngoại Sơn rất có thể sẽ lại giẫm lên vết xe đổ, trở thành vật hy sinh trong cuộc chiến giữa hai thế lực lớn.
Thế nhưng hiện tại Ngũ Khinh Nhu lại từ chức Thừa tướng, không rõ tung tích, điều này khiến Huy Dương nhất thời cảm thấy mờ mịt, không biết nên làm gì tiếp theo.
Nếu như Ngũ Khinh Nhu thật sự đã chết, vậy thì Huy Dương có thể thở phào nhẹ nhõm nhưng ai biết được hiện tại Ngũ Khinh Nhu đang ở đâu? Hắn ta đang âm mưu điều gì? Có còn tính toán đến Thiên Ngoại Sơn nữa hay không?
Tất cả đều là ẩn số, khiến Huy Dương vô cùng đau đầu, tình huống trước kia là Ngũ Khinh Nhu ở ngoài sáng, hắn trong tối, Ngũ Khinh Nhu không biết trong bóng tối có một tên tiểu tu sĩ Trúc Cơ thoạt nhìn vô hại như hắn lại đang âm thầm phá hoại kế hoạch của ông ta.
Cho nên Huy Dương mới có đủ thời gian để xoay chuyển tình thế, kịp thời nhắc nhở Tứ hoàng tử Lương Càn, khiến cho kế hoạch ám sát ở Côn Luân Sơn thất bại.
Nhưng hiện tại Ngũ Khinh Nhu cũng chuyển từ sáng sang tối, Huy Dương nhất thời có cảm giác như rơi vào mù mịt.
Huy Dương rời khỏi chỗ ở, đi trên đường phố tấp nập người qua lại của Sa Châu thành nhưng trong mắt hắn, dường như những người này đều không tồn tại.
Hắn cứ như vậy lặng lẽ đi, một mạch đi ra khỏi Sa Châu thành, đi vào trong sa mạc hoang vu.
Một lúc lâu sau, Huy Dương vốn đang đứng im như tượng đá bỗng nhiên cử động, hắn xoay cổ, nhìn về phương xa, nơi đường chân trời, mơ hồ có thể nhìn thấy những dãy núi trùng trùng điệp điệp.
Bên kia là hướng Côn Luân Sơn.
Huy Dương thở dài một hơi: "Mọi thứ đã khác rồi!"
Thế giới này hoàn toàn khác với thế giới trong ký ức, hay nói đúng hơn là trong giấc mơ của hắn.
"Nhưng mà, như vậy cũng tốt." Huy Dương đột nhiên cười nói: "Thiên Ngoại Sơn không có việc gì, Khinh Vũ cũng chuyển nguy thành an, còn được một vị đại năng thần thông che chở, ba chuyện mà ta lo lắng nhất, đã giải quyết được hai, chẳng phải đây chính là điều mà ta hằng mong ước sao?"
Hắn nhìn về phía Côn Luân Sơn, lẩm bẩm: "Tất cả những thay đổi này, thực ra đều bắt nguồn từ vị Huyền Môn chi chủ kia, bắt nguồn từ việc hắn ta đột nhiên quật khởi, và thực lực mạnh mẽ đến mức khó tin."
"Ngũ Khinh Nhu không thấy đâu, không ai biết được lần sau hắn ta xuất hiện sẽ là lúc nào, sẽ làm ra chuyện gì." Huy Dương đột nhiên cười tự giễu: "Ta cứ lo lắng nọ kia, chẳng phải là vì ta không giống như Huyền Môn chi chủ, không có thần thông quảng đại, có thể một tay che trời sao?"
"Nếu không thì trực tiếp một chưởng đánh chết Ngũ Khinh Nhu là xong chuyện."
"Muốn đánh chết quái vật, bản thân phải là thợ săn, trước kia là vì thời gian cấp bách, ta không có đủ thời gian, hiện tại tuy không biết còn bao nhiêu thời gian nhưng ta sao có thể không nắm chắc thời gian, tận khả năng để nâng cao thực lực của bản thân?"
Huy Dương đứng thẳng người, cả người như một thanh trường kiếm muốn đâm thủng thương khung , đứng sừng sững giữa đất trời, chỉ thẳng lên trời cao.
"Ba chuyện khiến ta lo lắng nhất, hay nói đúng hơn, là ba chuyện khiến ta tiếc nuối nhất trong ký ức lẫn trong mộng cảnh. Chuyện cuối cùng này, ta nhất định phải tự tay hoàn thành cũng là để bảo vệ Thiên Ngoại Sơn, bảo hộ Khinh Vũ!"
Kỳ Dương nhìn về phương hướng Côn Luân Sơn. Nơi đó có người hắn nhung nhớ nhất, là người hắn không ngừng tìm kiếm từ khi thức tỉnh. Hắn biết rõ ràng thiếu nữ đang ở nơi nào nhưng cho đến tận hôm nay, hắn vẫn chưa có cơ hội gặp nàng dù chỉ một lần.
Trấn thủ ở Sa Châu thành thuộc Côn Luân Sơn, ngoài việc duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Huyền Môn Thiên Tông, Kỳ Dương vẫn luôn hy vọng có thể gặp lại người trong lòng.
Bình luận