Hắn dừng lại một chút, nhìn Thạch Thiên Hạo, sau đó nói với Lâm Phong: "Hơn nữa, ta muốn truyền thụ hết toàn bộ những gì mình học được cho Hạo nhi, mong Lâm tông chủ hiểu cho."
Nói chung, phong khí của tu chân giới Nhân tộc ở Thần Châu Hạo Thổ là dung hòa nhưng cũng có một số ít tông môn không cho phép đệ tử mang nghệ học được ở nơi khác đến khi gia nhập sư môn cũng có tông môn không cho phép đệ tử tự ý học trộm đạo pháp, thần thông của môn phái khác.
Thạch Trọng Thiên không rõ quy củ của Lâm Phong nên phải hỏi rõ ràng trước.
Lâm Phong cười nói: "Tùy ý ngươi, ta không ngại."
Thạch Trọng Thiên lúc này nói: "Nếu như thế, ta phải lại quấy rầy Lâm tông chủ thêm mấy ngày nữa, mong chớ trách."
"Không cần khách khí." Lâm Phong quay đầu nhìn Vô Đồng, cười nói: "Ngươi cũng là kẻ tham ăn, chiếc đỉnh bị ngươi nuốt mất lúc trước chính là do đệ tử bản tọa đang tìm kiếm."
Vô Đồng gãi gãi đầu, há miệng, một chiếc đỉnh đồng nhỏ bay ra, rơi xuống trước mặt đám người Lâm Phong, chính là chiếc đỉnh đồng hư không cuối cùng.
Lâm Phong xòe tay, Thanh Đồng Hư Không Đỉnh rơi vào tay, thầm nghĩ: "Tốt, pháp bảo Hư Không Sơn Hà Đỉnh và Cửu Tử Mẫu Thanh Đồng Hư Không Đỉnh đều đã đầy đủ, chỉ là muốn bồi dưỡng Hỏa Lẫm Băng Thực thành Duyên Hỏa Mộc thì còn phải xem xét thêm, chỉ có Thiên Cát Linh Nhưỡng là không đủ."
"Năm đó Hạ Hoàng ngã xuống, Thần Châu Đỉnh mất tích, bên trong còn ẩn chứa rất nhiều điều, cần phải tính toán kỹ lưỡng." Lâm Phong thầm nghĩ: "Hãy xây dựng Huyền Thiên Giới trước, hy vọng nơi này có thể trở thành một trong những trụ cột của tông môn."
Làm loại chuyện xây dựng thực tế này, đương nhiên phải để người có tài, Đao Chí Cường là một lựa chọn rất thích hợp.
Nói đến, vị tổng quản ngoại môn đáng thương kia vừa mới sắp xếp ổn thỏa việc ở Vân Kính Thành và Vân Phong, gánh nặng trên vai lúc này rất lớn, hiện tại Lâm Phong lại muốn gia tăng thêm gánh nặng cho hắn.
Quả nhiên ứng với câu người tài nhiều việc.
May mắn là Đao Chí Cường cũng đã có sự chuẩn bị, biết Huyền Môn Thiên Tông sắp sửa bước vào giai đoạn phát triển cực thịnh, đủ loại chuyện sẽ thi nhau xuất hiện, cho nên bình thường hắn cũng lựa chọn những người tài đáng tin cậy, bồi dưỡng cẩn thận để làm trợ thủ cho mình.
Ngay khi nhận được tin tức, hắn lập tức ý thức được vấn đề mình sắp phải đối mặt, lúc này bắt đầu giao việc ở Vân Kính Thành cho người đáng tin cậy, đồng thời lựa chọn nhân thủ đắc lực. Miệng hắn rất kín, tuy rằng chọn người nhưng không để lộ bất kỳ tin tức gì.
Mãi đến khi Lâm Phong chính thức thông báo cho hắn đi tới Huyền Thiên Giới, hắn mới mang theo các tướng tài đắc lực dưới trướng, cùng Uông Lâm đi tới Trung Thiên thế giới chưa được khai phá này.
Mấy người bọn họ tự nhiên không thể lập tức bắt tay vào xây dựng, mà phải đi khảo sát và lập kế hoạch trước, sau đó mới điều động một lượng lớn nhân lực để chính thức khởi công.
Ngoài việc tìm kiếm các loại khoáng sản và tài nguyên dược liệu, Đao Chí Cường còn phải khảo sát địa hình cơ bản, xác định khu vực thích hợp cho việc di cư và sinh sống.
Lâm Phong đã nói rõ ý nghĩ của mình, muốn tiến hành di dân đến Huyền Thiên Giới, nhân khẩu tăng lên sẽ giúp mở rộng phạm vi lựa chọn nhân tài cho tông môn cũng thuận tiện cho việc nắm giữ lai lịch của những nhân tài này.
Đã muốn di dân, đương nhiên phải chọn nơi ở thích hợp, vừa thích hợp cho tu chân giả sinh sống cũng phải thích hợp cho người phàm sinh sống.
Huyền Môn Thiên Tông bắt đầu xây dựng rầm rộ nhưng trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua được.
Không cần Huyền Môn Thiên Tông tự mình tiết lộ, việc mở thông đạo kết nối với giới vực đối với những tu sĩ cấp bậc Nguyên Thần mà nói, nếu ở quá xa thì chưa chắc đã phát hiện ra nhưng nếu vừa vặn đi ngang qua thì có thể lập tức nhận ra.
Đại Đức thiền sư ngồi ngay ngắn trong một sơn cốc ở phía nam Côn Luân Sơn, canh giữ thông đạo giới vực nối liền giữa Huyền Thiên Giới và Thần Châu Hạo Thổ.
Một buổi sáng sớm nọ, Thông Minh Thiền Tâm của lão bỗng nhiên động, tựa như có hạt bụi rơi vào.
Lão hòa thượng hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt hóa thành Phật quang sáng ngời, chiếu rọi hư không như gợn sóng, hiện ra bóng người.
Đại Đức thiền sư tu luyện bản đầy đủ của Vô Lượng Quang Như Lai Kinh, A Di Đà Kinh, Đại Quang Minh Chân Ngôn, Tam Thiên Biến Chiếu Pháp, tuy rằng bản tính hiền lành, không thích tranh đấu nhưng tu vi Phật pháp đã đạt tới cảnh giới Thông Huyền, hơn nữa Thiền tâm trong sáng, năng lực cảm ứng vô cùng xuất chúng.
Hơn nữa, đối thủ của lão không có ý định che giấu hành tung.
Bình luận