Chương 1444: Không còn là quang gánh chỉ huy 1

"Hiện tại xem ra, linh khí của những khoáng mạch này bị thất thoát có liên quan mật thiết đến xu thế lưu động của linh khí trong Huyền Thiên Giới."

Thạch Thiên Hạo nói: "Đi xem những nơi khác."

Tổng lượng linh khí trong Huyền Thiên Giới không thể xem là quá dư dả nhưng có một vài nơi lại hội tụ một lượng lớn linh khí, bởi vậy mà sản sinh ra rất nhiều thiên tài địa bảo quý giá.

Nhóm người Thạch Thiên Hạo đi khắp nơi, ngay cả Thủy tủy tinh mạch lúc trước cũng quay trở lại kiểm tra, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, mỗi một khoáng mạch đều tồn tại cùng một vấn đề.

Khu vực linh thảo linh dược sinh trưởng cũng tồn tại vấn đề tựa như vậy, trong thời gian ngắn thì có đủ linh khí để thúc đẩy linh thảo linh dược sinh trưởng nhưng theo thời gian, những khu vực này sẽ ngày càng trở nên cằn cỗi, cho đến cuối cùng không thể cung cấp đủ linh khí cho linh thảo linh dược sinh trưởng.

Nơi này so với khoáng mạch còn tốt hơn một chút, dù sao linh thảo linh dược có thể cấy ghép nhưng nếu khai thác khoáng mạch rồi cấy ghép, rời khỏi hoàn cảnh ban đầu thì sẽ triệt để biến thành tài nguyên không thể tái tạo, nếu giữ nguyên khoáng mạch, trong tình huống bình thường chỉ cần không khai thác quá mức thì có thể khôi phục lại.

Thạch Thiên Hạo, Chu Dịch và Dương Thanh liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ nghiêm nghị trong mắt đối phương.

Bất kể là Lâm Phong hay là bọn họ, đều hy vọng có thể chiếm được Huyền Thiên Giới này, biến nơi đây trở thành một trong những nền móng để Huyền Môn Thiên Tông phát triển sau này.

Trong tình huống này, mọi người ở Huyền Môn Thiên Tông tự nhiên hy vọng có thể phát triển lâu dài, xây dựng nên cơ nghiệp vạn đời, chứ không phải tựa như lúc trước ở Vân Lâm Giới, làm một vụ mua bán rồi rời đi.

Nếu chỉ làm một vụ mua bán, vậy thì quá đơn giản, cứ trực tiếp khai thác hết toàn bộ tài nguyên hiện có là được, cho dù bọn họ không có bản lĩnh này nhưng bản thân Lâm Phong, Phong Lưỡng Cực, Đại Đức Thiền Sư, Thạch Trọng Thiên, mấy cường giả Nguyên Thần cùng nhau ra tay thì vẫn có thể làm được.

Nếu như muốn phát triển lâu dài, tình hình trước mắt khiến người ta phải đau đầu, vấn đề linh khí trong khoáng mạch thất thoát ngày càng tăng mà không được giải quyết, như vậy thì ngay cả khoáng vật hiện có không dám khai thác quá nhiều, nếu không một khi cân bằng bị phá vỡ, rất có thể sẽ khiến cho khoáng mạch nhanh chóng khô kiệt.

Thạch Trọng Thiên lại cẩn thận suy nghĩ về hướng chảy của linh khí, sau đó nói: "Lão phu có thể thi pháp mang tất cả các ngươi đi."

"Làm phiền Thạch lão tiền bối." Chu Dịch và Dương Thanh đồng thời chắp tay, Thạch Thiên Hạo nhìn về phía ông nội mình: "Ông nội đang bị thương, hay là đừng thi pháp nữa."

Thạch Trọng Thiên cười nói: "Cháu ngốc, ông nội ngươi ở chiến trường hư không chém giết không sao."

Vừa nói, Thạch Trọng Thiên hai tay kết ấn, quát khẽ: "Mấy đứa nhỏ, bảo vệ Nguyên Thần, giữ vững tâm thần."

Bạch quang sáng lên, bao phủ tất cả mọi người, sau đó trong tiếng nổ vang, bạch quang chợt lóe, mọi người đã biến mất tại chỗ.

Lúc này, ý thức của Chu Dịch, Thạch Thiên Hạo, Dương Thanh và Thôn Thôn đều rất rõ ràng, có thể cảm nhận được sự biến hóa của thế giới bên ngoài một cách rõ ràng, chỉ thấy trước mắt quang ảnh nhanh chóng lưu chuyển biến ảo, không thể nắm bắt.

Thạch Trọng Thiên thi pháp không phải mang bọn họ phi hành trong hư không, mà là dung nhập vào trong dòng chảy của linh khí trong Huyền Thiên Giới.

Tựa như hóa thành một chiếc thuyền nhỏ, trôi nổi trên dòng sông lớn, xuôi dòng mà xuống, cuối cùng bị dòng sông đưa đến nơi tận cùng.

Đây là chuyện mà chỉ có tu sĩ Nguyên Thần mới có thể làm được, Thạch Trọng Thiên đang bị thương, không thể đạt đến trạng thái thiên địa nhất thể, cho nên thi pháp như vậy cần phải cẩn thận, tránh bị dòng chảy linh khí của Huyền Thiên Giới bài xích ra ngoài.

Mọi người đi theo dòng chảy linh khí, cuối cùng đáp xuống mặt đất, đó là một mảnh đất trống nhìn qua rất bình thường, hoàn toàn không nhìn ra nơi này chính là nơi hội tụ linh khí của cả Trung Thiên Thế Giới.

Linh khí ở đây không dồi dào, nếu không phải Thạch Trọng Thiên mang theo mọi người đến, cho dù Thạch Thiên Hạo có đi ngang qua nơi này không phát hiện ra điều gì khác thường.

Thạch Trọng Thiên rơi xuống đất, giậm chân một cái, mặt đất nứt ra một khe nứt lớn, lan ra phía dưới, hình thành một khe nứt lớn tựa như vực sâu.

Chu Dịch nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy khe nứt sâu không thấy đáy, tối đen như mực, không hề linh khí nào, tựa như một vùng đất chết.

Thạch Trọng Thiên mang theo mọi người bay xuống phía dưới, tiếp tục đi sâu vào trong.

Một lát sau, Dương Thanh ngẩng đầu nhìn lên trên, thấy miệng hang tựa như một đường thẳng, chỉ còn lại một tia sáng mỏng manh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...