"Huyền Môn chi chủ, danh bất hư truyền." Tần Quảng Vương thầm cảm thán, trong lòng có phần chua xót.
Thực ra, hắn không sợ bị người ta trấn áp, phong ấn nhất, cho dù là pháp thuật của Lâm Phong cũng vậy, loại trấn áp này, cho dù là pháp bảo cấp Hóa Sinh khác hay cường giả cảnh giới Phản Hư không thể thoát khỏi.
Nhưng Tần Quảng Vương khống chế dòng U Minh Huyết Hà trong tay, nếu kiên nhẫn dùng nó để ăn mòn, có lẽ sẽ phá giải được phong ấn.
Chỉ là, không biết phải đợi đến bao giờ, trong khoảng thời gian dài như vậy, nếu hắn bị Phong Lưỡng Cực giao cho Lâm Phong, e rằng hắn sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn này.
Tần Quảng Vương thở dài, bắt đầu vận chuyển Huyết Hà Chân Thủy phá giải pháp thuật trấn áp của Lâm Phong, một mặt ra sức, một mặt âm thầm cầu nguyện, mong rằng bản thân sẽ không bị đưa đến tay Lâm Phong trong thời gian ngắn.
Chư Thiên Tiểu Thế Giới di chuyển trong hư không, thể tích bên ngoài không ngừng thu nhỏ, cuối cùng biến thành một luồng tử khí chỉ to bằng nắm tay người thường.
Tử khí rơi vào lòng bàn tay Phong Lưỡng Cực, hắn gật đầu với đám người Chu Dịch: "Ta phụng lệnh Tông chủ, ở lại đây trấn giữ thông đạo giới vực, các ngươi phái một người đưa tên tu sĩ Minh Điện này về Ngọc Kinh sơn đi."
Mọi người nhìn nhau, Uông Lâm chậm rãi lên tiếng: "Để ta đi một chuyến vậy."
Phong Lưỡng Cực xòe tay, luồng tử khí bay đến trước mặt Uông Lâm, Chu Dịch nhìn hắn, dặn dò: "Cẩn thận một chút."
Uông Lâm gật đầu: "Nhị sư huynh yên tâm, ta sẽ chú ý."
Tên tu sĩ Minh Điện năm xưa giết hại người thân, khiến hắn mất đi nhục thân vẫn chưa tìm được tung tích, Tần Quảng Vương này thân là Điện chủ phân điện Minh Điện, chắc chắn là nhân vật cao tầng, Uông Lâm muốn từ trong miệng hắn moi ra được tin tức mình muốn biết.
Thạch Trọng Thiên cười nói: "Mang theo cả tên này nữa."
Nói xong, ném tên Minh Điện sứ giả bị hắn trấn áp Nguyên Thần cho Uông Lâm.
Phong Lưỡng Cực giao phong ấn Chư Thiên Tiểu Thế Giới cho Uông Lâm xong, gật đầu với mọi người, sau đó thân hình biến mất, dung hợp vào Lưỡng Cực Thiên Phong.
Ngọn núi băng khổng lồ lơ lửng trên không trung, chắn đứng thông đạo giới vực dẫn đến chiến trường Hư Không, từng luồng hàn khí tỏa ra, đóng băng cả khe nứt không gian do lực giới vực tạo thành, nhìn như thể thông đạo giới vực đã biến mất.
Không phải bởi vì nó là pháp bảo cấp Đại Thừa, có lực lượng sánh ngang cường giả Nguyên Thần Hợp Đạo.
Mà bởi vì tuy Lưỡng Cực Thiên Phong xuất thân từ Thiên Trì Tông nhưng hiện tại đã gia nhập Huyền Môn Thiên Tông, được Lâm Phong luyện hóa, sai khiến, tận tâm tận lực, hơn nữa vừa rồi còn ra tay tương trợ, giúp bọn họ giải quyết cường địch, cho nên mọi người đều vô cùng cảm kích.
Thạch Trọng Thiên nhìn Lưỡng Cực Thiên Phong, cảm thán: "Quả nhiên là Lưỡng Cực Thiên Phong của Thiên Trì Tông, nghe ý tứ của Tần Quảng Vương vừa rồi, Thiên Trì Tông đã bị diệt rồi sao?"
"Thiên Trì Tông hành sự bất nghĩa, nhiều lần khiêu khích Huyền Môn Thiên Tông chúng ta, khiến người người phẫn nộ, kết quả là bị người ta dồn ép đến chết." Thạch Thiên Hạo nhìn Lưỡng Cực Thiên Phong, giải thích: "Sư phụ hình như có giao ước với Phong Lưỡng Cực tiền bối, nên Phong Lưỡng Cực tiền bối mới cam nguyện bị sư phụ luyện hóa, trở thành pháp bảo của Huyền Môn Thiên Tông chúng ta nhưng tình hình cụ thể thì ta không rõ lắm."
Thạch Trọng Thiên gật đầu, gương mặt lộ vẻ hiếu kỳ: "Hạo nhi, kể cho ta nghe một chút, sư phụ con rốt cuộc là người thế nào?"
Thiên Trì Tông là thế lực tông môn hùng mạnh hơn cả Thạch gia mà hắn xuất thân, xưng hùng ở phương Bắc vạn năm, Lưỡng Cực Thiên Phong lại là pháp bảo cấp Đại Thừa, có thực lực ngang ngửa cường giả cảnh giới Nguyên Thần tam trọng, Hợp Đạo.
"Gia gia đừng vội, chuyện này nói ra rất dài dòng." Thạch Thiên Hạo vừa cười vừa kể cho Thạch Trọng Thiên nghe những chuyện xảy ra bên ngoài sau khi ông tiến vào chiến trường Hư Không.
Thạch Trọng Thiên nghe mà ngỡ ngàng, ngây người hồi lâu, theo lời kể của Thạch Thiên Hạo, tâm trạng ông cũng biến đổi không ngừng.
Nghe nói bởi vì ông mất tích, con trai và con dâu bị ép phải gửi con trai ở lại nhà khác, sau đó cũng tiến vào chiến trường Hư Không tìm kiếm ông, cuối cùng cũng mất tích, cháu trai cũng vì vậy mà gặp đại nạn, trong lòng ông vừa đau xót vừa phẫn nộ.
Nghe đến đoạn Thạch Thiên Hạo bái Lâm Phong làm sư phụ, tu vi tăng tiến không ngừng, trên mặt ông lộ vẻ vui mừng, cảm kích.
Nghe đến đoạn con trai và con dâu vất vả lắm mới thoát khỏi chiến trường Hư Không nhưng lại bị Thạch gia và Vu gia liên thủ vây giết, bất đắc dĩ phải quay lại chiến trường Hư Không, râu tóc Thạch Trọng Thiên dựng ngược, giận dữ, hận không thể lập tức xông đến Tây Lăng thành, khiến bọn chúng phải trả giá.
Bình luận