Chương 1421: Nhất cử lưỡng tiện 1

Tin tức Thạch Thiên Hạo kết thành Nguyên Anh chẳng bao lâu sau đã truyền khắp thiên hạ, khiến cho toàn bộ Thần Châu chấn động, thậm chí ngay cả Thiên Hoang Quảng Lục của Yêu tộc cũng bị ảnh hưởng.

Tuy rằng Thạch Thiên Hạo không phải là đệ tử đầu tiên kết thành Nguyên Anh dưới trướng Lâm Phong, thế nhưng sự chấn động mà hắn tạo ra còn lớn hơn cả Uông Lâm và Chu Dịch.

Nguyên nhân không gì khác, chính là bởi vì ưu thế về tuổi tác của hắn quá lớn, lớn đến mức khiến người ta phải há hốc mồm kinh ngạc.

Tu sĩ Nguyên Anh kỳ mới mười ba tuổi, từ xưa đến nay chưa từng có!

Tuy rằng ở Thiên Long Cổ Vực, khi chứng kiến Thạch Thiên Hạo lúc còn ở Kim Đan hậu kỳ chiến thắng trong trận quyết chiến, trong lòng mọi người đã mơ hồ có dự cảm, dự cảm rằng Thạch Thiên Hạo sẽ từ đó mà một bước lên trời.

Hư Không Lôi Kiếp vô cùng gian nan, muốn kết thành Nguyên Anh lại càng không dễ dàng, đây là chuyện mà ai cũng biết. Nếu đổi lại là người khác, mọi người còn có thể nghĩ rằng, có lẽ người nọ sẽ gặp phải bình cảnh trong quá trình kết thành Nguyên Anh, chậm chạp không cách nào bước ra bước cuối cùng.

Thế nhưng đối với Thạch Thiên Hạo mà nói, chuyện này lại hoàn toàn không tồn tại, nếu nói có bình cảnh gì có thể ngăn cản hắn kết thành Nguyên Anh, vậy thì chắc chắn chính là trận quyết chiến với Thạch Thiên Nghị.

Nhưng Thạch Thiên Hạo đã giành chiến thắng trong trận chiến đó, toàn bộ ân oán và nhân quả trước kia đều bị hắn tự tay chặt đứt, chướng ngại cuối cùng cũng bị dọn sạch.

Thật ra tất cả mọi người đều ý thức được, sau trận chiến đó, Thạch Thiên Hạo nhất định sẽ kết thành Nguyên Anh.

Nhưng suy đoán và hiện thực dù sao cũng khác nhau, khi tin tức Thạch Thiên Hạo kết thành Nguyên Anh truyền đến, nó vẫn khiến cho tất cả mọi người phải chấn động.

Bởi vì tuổi tác của Thạch Thiên Hạo thật là quá nhỏ, cho dù là thiên tài bẩm sinh, thì tốc độ này cũng quá nhanh.

Tu Chân Giới Nhân tộc quy định, người nào trong vòng trăm năm có thể kết thành Nguyên Anh, người đó chính là thiên tài đỉnh cấp, còn người nào có thể kết thành Nguyên Anh trong vòng năm mươi năm, vậy thì càng là yêu nghiệt hiếm thấy, trong thế hệ trẻ tuổi chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Thạch Thiên Nghị năm đó chưa tới mười bảy tuổi đã kết thành Nguyên Anh, đã khiến cho thiên hạ chấn động, mà Thạch Thiên Hạo còn ghê gớm hơn, mười ba tuổi đã kết thành Nguyên Anh, lập tức khiến cho rất nhiều người cảm thấy bản thân sống uổng phí cả đời người.

"Đệ tử dưới trướng Huyền Môn Chi Chủ đã không thể dùng yêu nghiệt để hình dung nữa rồi, bọn họ quả thực chính là một đám quái vật!" Giờ khắc này, vô số người thầm than thở trong lòng.

Ở Bạch Vân Sơn, bầu không khí vốn luôn bình tĩnh, lúc này mơ hồ xuất hiện vài phần xao động.

Loại xao động này bắt nguồn từ một bộ phận ít ỏi những người có thể tiếp xúc đến bí mật sâu kín của Thái Hư Quan, bọn họ biết rõ ràng, tuy rằng bên ngoài có rất nhiều thiên tài yêu nghiệt vang danh thiên hạ, thanh danh hiển hách, thế nhưng nếu nói đến những thiên tài đỉnh cấp nhất, vậy thì những người đó vẫn là ở Thái Hư Quan bọn họ.

Trong số những truyền nhân cùng thế hệ với Yến Minh Nguyệt, Bàng Kiệt, Thạch Thiên Nghị, đại sư huynh Lâm Đạo Hàn ngạo thị thiên cổ, mười lăm tuổi đã kết thành Nguyên Anh, ba mươi sáu tuổi chứng đạo Nguyên Thần, tất cả đều là người đầu tiên làm được trong lịch sử Tu Chân Giới Nhân tộc!

Đối với những người biết rõ nội tình bên trong Thái Hư Quan mà nói, Cảnh Hoàn Hầu Lương An, Trùng Đồng Giả Thạch Thiên Nghị, tuy rằng là những thiên tài chói mắt nhất thế hệ trẻ tuổi, xác thực đáng để khẳng định, thế nhưng không khiến bọn họ cảm thấy quá mức chấn động.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì phía trên bọn họ còn có Lâm Đạo Hàn, bất kể là thiếu niên thiên kiêu, hay là thần nhân giáng thế, ở trước mặt nam tử áo xanh có vẻ ngoài bình thường kia, đều là người bình thường.

Nhưng tất cả những điều này vào hôm nay đã bị chấm dứt, một thiếu niên mười ba tuổi, đã phá vỡ kỷ lục kết thành Nguyên Anh khi còn trẻ tuổi của Lâm Đạo Hàn.

Bên trong một gian nhà tranh đơn sơ sâu trong Bạch Vân Sơn, Lâm Đạo Hàn - người trong cuộc, lúc này đang mặc một bộ trường bào màu xanh, trên vạt áo thêu những đám mây trắng, bình tĩnh ngồi xếp bằng.

Trước mặt hắn là một mảng sáng đang lấp lóe, bên trong hiện ra hình ảnh của Yến Minh Nguyệt. Lúc này Yến Minh Nguyệt đang nghiêng đầu đánh giá vị đại sư huynh của mình, cười nói: "Đại sư huynh, cảm giác bị người ta vượt qua như thế nào?"

Lâm Đạo Hàn thản nhiên nói: "Kỷ lục vốn là để dành cho người khác phá vỡ, thế hệ sau mạnh hơn thế hệ trước, đây là chuyện tốt."

Yến Minh Nguyệt cười nói: "Muội đã trút giận được rất nhiều rồi, từ nhỏ đến lớn, muội vẫn luôn chứng kiến huynh một mình một ngựa bỏ xa người khác, những huynh đệ tỷ muội chúng ta chỉ có thể nhìn bóng lưng của huynh ngày càng xa, hôm nay khó khăn lắm mới nhìn thấy huynh chịu thua một lần, nhất thời cảm thấy tâm trạng sảng khoái chưa từng có."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...