Chương 1418: Nhưng ta biết ta là cô nương tốt! 3

Lạc Khinh Vũ nhỏ giọng nói: "Sau này muội tránh mặt muội ấy là được rồi."

"Nói đùa gì vậy?" Tiêu Diễm nhíu mày nói: "Sợ muội ấy sao? Cho muội ấy mười lá gan không dám. Nếu muội ấy dám động đến muội, ta sẽ đánh cho muội ấy hồn phi phách tán."

Thạch Thiên Hạo vỗ vỗ đầu Lạc Khinh Vũ, nói: "Đừng nhút nhát như vậy, tính cách cũng đừng quá mềm yếu. Từ trước đến nay đều là chúng ta bắt nạt người khác, tuyệt đối không thể để cho người khác bắt nạt, muội hiểu chưa?"

Nói xong, Thạch Thiên Hạo cảm thấy rất đắc ý, lại vỗ vỗ đầu Lạc Khinh Vũ. Hắn bỗng nhiên nhớ đến khi còn nhỏ, sư phụ và các sư huynh cũng rất thích làm như vậy. Cũng phải thôi, cảm giác như vậy rất tốt.

Chẳng qua, hiện tại hắn đã trưởng thành, đương nhiên sẽ không để cho bọn họ vỗ đầu nữa nhưng trước khi tiểu sư muội trưởng thành, hắn vẫn có thể nhân cơ hội này mà vỗ thêm vài cái.

Lạc Khinh Vũ giòn giã đáp: "Dạ, muội nhớ rồi!"

Đúng lúc này, trong đầu nàng bỗng nhiên xuất hiện một luồng ý thức, thân hình Lâm Phong hiện lên, trên mặt mang theo nụ cười như có như không nhìn nàng. Lạc Khinh Vũ vội vàng thè lưỡi.

Thần thức của Lâm Phong từ trong đầu Lạc Khinh Vũ lui ra, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười.

Không thể không nói, trực giác của Thôn Thôn rất chuẩn.

Lâm Phong có thể coi là người hiểu rõ Lạc Khinh Vũ, hắn biết rất rõ ràng, tuy rằng rất nhiều khi Lạc Khinh Vũ vẫn còn rất ngây thơ nhưng trên thực tế, tiểu nha đầu này chính là một tiểu quỷ tinh ranh.

Bề ngoài thì có vẻ nhu thuận đáng yêu nhưng thật ra bên trong cũng là một tiểu quỷ, có phần giống với Thạch Thiên Hạo.

Vừa rồi còn giả vờ yếu thế, kết quả lại khiến cho Thôn Thôn tự mình nhảy vào hố.

Nói chính xác, là do Thôn Thôn tự mình nhảy vào trong hố, sau đó tiểu nha đầu kia lại giúp nàng lấp thêm vài xẻng đất.

"Không biết hiện tại Thôn Thôn đang tủi thân đến mức nào nhỉ?" Lâm Phong lắc đầu mỉm cười. Nếu như muốn miêu tả tâm trạng hiện tại của Thôn Thôn, có lẽ là như thế này.

Ta xăm mình, hút thuốc, uống rượu, nói chuyện thô tục... Không đúng, sai rồi, sai rồi, phải là ta tham ăn, ngốc nghếch, thẳng thắn, nói chuyện thô tục nhưng ta biết ta là cô nương tốt. Những kẻ giả tạo kia thích giả vờ ngây thơ, giả vờ thanh thuần, thích thẹn thùng, thích mặc đồ màu hồng... Không đúng, thích mặc đồ màu đỏ. Đàn ông thật nông cạn, chỉ nhìn bề ngoài. Bởi vậy, bọn họ chỉ có thể bỏ lỡ những cô gái tốt, sau đó bị những kẻ giả tạo kia lừa gạt đến chết đi sống lại.

Chỉ có nữ nhân mới có thể nhìn ra ai mới là kẻ giả tạo!

Có lẽ hiện tại trong lòng Thôn Thôn đang lặp đi lặp lại những lời này.

Lâm Phong mỉm cười. Trên thực tế, Lạc Khinh Vũ là người như thế nào, chỉ cần tiếp xúc một chút, Tiêu Diễm, Thạch Thiên Hạo làm sao có thể không nhìn ra? Chỉ là bọn họ thích trêu chọc hai tiểu nha đầu này mà thôi.

Lạc Khinh Vũ tuy có phần tinh ranh nhưng không phải là người thích gây chuyện thị phi, bình thường sẽ không chủ động trêu chọc người khác.

Nếu như lúc đầu Thôn Thôn không chủ động thể hiện ra địch ý, Lạc Khinh Vũ cũng sẽ không nhân cơ hội mà lấp đất chôn nàng ta.

Người trẻ tuổi thích trêu chọc lẫn nhau cũng là chuyện bình thường. Nói Thôn Thôn có ý đồ xấu, không đến mức như vậy. Nàng sẽ không thật làm tổn thương Lạc Khinh Vũ, nhiều nhất chỉ là muốn vạch trần bộ mặt thật của nàng mà thôi.

"Chẳng qua, dù nhìn thế nào, thì con đường phía trước của muội ấy cũng rất gian nan." Lâm Phong cười xấu xa nói: "Một người nóng nảy, một người bụng dạ khó lường ở chung một chỗ, nếu như không dùng đến vũ lực, thì người nóng nảy chắc chắn sẽ chịu thiệt."

Đến lúc này, thứ tự của các đệ tử thân truyền của Lâm Phong đã được sắp xếp xong.

Đại đệ tử Tiêu Diễm, nhị đệ tử Chu Dịch, tam đệ tử Uông Lâm, tứ đệ tử Nhạc Hồng Viêm, ngũ đệ tử Dương Thanh, thứ tự vẫn giữ nguyên như cũ, chỉ có thêm lục đệ tử Lý Nguyên Phóng, tiểu sư đệ Thạch Thiên Hạo và tiểu sư muội Lạc Khinh Vũ.

Lý Nguyên Phóng và Lạc Khinh Vũ mới nhập môn, cần phải chuyển hóa đạo pháp căn cơ của mình thành Bát Quái Chư Thiên Đại Đạo Tàng.

Tiêu Diễm, Chu Dịch, Uông Lâm đều có thêm đồ đệ mới, cần phải dành thời gian chỉ dạy.

Lần khảo hạch tuyển chọn đệ tử thân truyền lần này so với lần trước có phần khác biệt. Lần trước, các đệ tử đều đã được Chu Dịch dạy bảo một số kiến thức cơ bản, sau đó mới bái sư.

Mà những người thông qua khảo hạch lần này, có người là đệ tử nhập môn từ lần trước ở Sa Châu, đều đã được dạy bảo kỹ càng nhưng cũng có người là đệ tử mới nhập môn ở Tây Lăng thành, có người hoàn toàn không có chút cơ sở nào, có người tuy rằng có tu luyện nhưng không phải là công pháp của Huyền Môn Thiên Tông.

Bởi vậy, lần này Tiêu Diễm, Uông Lâm, Thạch Thiên Hạo, Nhạc Hồng Viêm so với lần trước còn vất vả hơn, không có Chu Dịch giúp đỡ, bọn họ phải tự mình dạy dỗ những đệ tử mới nhập môn này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...