cũng tựa như hiện tại, Chử Dương cho dù có chạy tới Côn Luân Sơn, nhiều nhất cũng chỉ có thể đến Vân Kính Thành, ngay cả Vân Phong không lên được, chứ đừng nói chi là Ngọc Kinh sơn, thậm chí ngay cả Vân Kính Thành hắn cũng chỉ là mượn cớ đưa lễ mừng mà tạm thời dừng chân, sau đó cho dù thường trú cũng phải đến Sa Châu thành.
"Vạn sự khởi đầu nan, ắt sẽ có cơ hội." Chử Dương thở dài. Lương Càn lần này phải phái tâm phúc đến đây thường trú liên lạc, lại trùng hợp với ý hắn. Chử Dương quả thật là nhân tuyển thích hợp nhất, căn bản không cần chính hắn mở miệng, ngay cả ám chỉ không cần, Lương Càn đã chủ động đề xuất.
Đương nhiên, tiểu tử Chử Dương kia vượt ngàn dặm xa xôi chạy đến Tây Vực Đại Mạc ăn cát, chắc chắn không thể nào chỉ đơn thuần là vì muốn tán gái.
Tuy rằng sâu trong nội tâm vẫn luôn có phần kháng cự việc tiếp xúc quá nhiều với Lâm Phong, với Huyền Môn Thiên Tông nhưng lần này Chử Dương vẫn điều chỉnh tốt tâm tính của mình mà đến.
Sư môn Thiên Ngoại Sơn của hắn, trước kia vẫn luôn giao hảo với Thục Sơn Kiếm Tông, gần như phụ thuộc vào Thục Sơn, trong đó có mưu đồ từ rất sớm của Ngũ Khinh Nhu cũng có nguyên nhân đến từ quyết sách của cao tầng Thiên Ngoại Sơn.
Hiện tại, kế hoạch của Ngũ Khinh Nhu tạm thời bị gác lại nhưng lại mơ hồ có nguy cơ mới xuất hiện, khiến cho Thiên Ngoại Sơn không còn được bình yên.
Trong ký ức chẳng biết là mơ hay thật của Chử Dương, nguyên nhân Thiên Ngoại Sơn bị diệt môn chính là bởi vì bị Ngũ Khinh Nhu lợi dụng, trở thành ngòi nổ cho trận chiến giữa Đại Chu hoàng triều và Thục Sơn Kiếm Tông, kết quả bị Đại Chu hoàng triều san bằng.
Tuy hiện tại có vẻ như Đại Chu hoàng triều sẽ không tiếp tục phát sinh xung đột với Thục Sơn Kiếm Tông nữa nhưng Huyền Môn Thiên Tông lại thay thế vị trí của Đại Chu hoàng triều, trở thành đối thủ trực tiếp với Thục Sơn Kiếm Tông.
Trong lòng Chử Dương có một nỗi lo lắng rất sâu, lo lắng sự kiện trong ký ức sẽ lại tái diễn một lần nữa dưới một diện mạo khác.
Bất kể là Thục Sơn Kiếm Tông hay là Huyền Môn Thiên Tông, muốn hủy diệt Thiên Ngoại Sơn, chẳng qua cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lần này hắn đến Côn Luân Sơn, một mặt là muốn tìm cơ hội gặp lại Lạc Khinh Vũ nhưng thật ra không phải là quá cấp bách, bởi vì hắn biết hiện tại Lạc Khinh Vũ vẫn bình an, hơn nữa còn có được cơ duyên khổng lồ.
Mục đích lớn hơn trong chuyến đi này của Chử Dương, chính là muốn tìm kiếm cơ hội tiếp xúc với Huyền Môn Thiên Tông, từ đó tranh thủ một con đường mới cho sư môn Thiên Ngoại Sơn.
Trong lòng Chử Dương, tuy rằng mỗi khi đối mặt với Lâm Phong, hắn luôn có một loại sợ hãi vô cớ, một loại bất an không biết bắt nguồn từ đâu nhưng giữa Huyền Môn Thiên Tông và Thục Sơn Kiếm Tông, cá nhân hắn vẫn nghiêng về Huyền Môn Thiên Tông hơn.
"Tu vi hiện tại của ta còn quá thấp, địa vị không đủ, muốn mưu cầu một con đường cho Thiên Ngoại Sơn là điều không thể nhưng ta có thể cố gắng thiết lập mối quan hệ thật tốt, đến lúc đó các vị trưởng bối trong sư môn đến đây cũng có thể dựa vào đó mà tạo mối quan hệ."
Từng bước một, từ ngoài vào trong, chậm rãi kinh doanh.
Sau khi đến Sa Châu thành an ngừng , trong lòng Chử Dương thầm nghĩ: "Chỉ tiếc là thời gian không đợi người, hy vọng Thục Sơn Kiếm Tông sau khi chịu thiệt thòi ở Tây Lăng thành, trong thời gian ngắn sẽ không tiếp tục phát sinh xung đột với Huyền Môn Thiên Tông."
"Chỉ sợ sẽ có kẻ thứ ba ngấm ngầm châm ngòi, khiến cho hai đại phái lại tiếp tục xảy ra chiến tranh."
Trên Ngọc Kinh sơn, Đao Chí Cường mang theo quà mừng của Lương Càn đến. Trong quà mừng có phần cho Lâm Phong cũng có phần cho Tiêu Diễm, Chu Dịch. Chỉ là Lương Càn và Chử Dương không thể nào biết chuyện Lý Nguyên Phóng và Lạc Khinh Vũ nhập môn, cho nên chỉ chuẩn bị sáu phần quà.
Lâm Phong nhận lấy danh sách quà tặng, liếc mắt nhìn qua một cái, sau khi nghe nói là do Chử Dương tự mình mang đến, khóe miệng liền hiện lên nụ cười có phần kỳ quái.
Các loại quà tặng trong danh sách tuy rằng đều rất quý hiếm nhưng với gia sản của Lương Càn, những món quà có thể lọt vào mắt Lâm Phong không nhiều, dù sao thì sự chênh lệch về cảnh giới giữa hai người là quá lớn. Chẳng qua, có thể nhìn ra được là Lương Càn đã rất dụng tâm.
Điều khiến Lâm Phong cảm thấy dở khóc dở cười chính là, trong danh sách quà tặng có một món đồ, rõ ràng là bảo vật thích hợp nhất cho tu sĩ có Thuần Âm chi thể.
Bản thân Lâm Phong không dùng đến thứ này, không cần hỏi cũng biết là chuẩn bị cho Lạc Khinh Vũ. Lạc Khinh Vũ là người có Thuần Âm chi thể, hiện tại đã không còn là bí mật, nói là Lương Càn coi trọng tiềm lực của nàng, cảm thấy sau này nàng nhất định có thể chiếm một vị trí quan trọng ở Huyền Môn Thiên Tông không phải là không có lý.
Bình luận