Chương 1411: Tặng quà Chử Dương 1

Còn việc truyền thừa cho thế hệ sau và xây dựng nội bộ, đệ tử đời thứ hai mới là lực lượng chủ lực thực sự.

Nhìn xa hơn, đệ tử đời thứ hai và đệ tử đời thứ ba, đời thứ tư sau này sẽ quyết định xem Huyền Môn Thiên Tông rốt cuộc chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, hay là cuối cùng trở thành một tông môn hùng mạnh, có thể đứng vững ở Thiên Nguyên mà không cần dựa vào Lâm Phong.

Vì vậy, mấy lần khảo hạch đệ tử chân truyền này, Lâm Phong mới đích thân chủ trì, hơn nữa tiêu chuẩn rất nghiêm ngặt, chọn lựa kỹ càng.

Sau khi tông môn phát triển đi vào quỹ đạo, cho dù dựa vào quán tính, chỉ cần không đi chệch hướng là có thể phát triển.

Điều Lâm Phong cần làm bây giờ là đảm bảo tông môn đi đúng hướng.

Tất nhiên, còn một cân nhắc mà chỉ có bản thân hắn biết, đó là mấy lần khảo hạch đệ tử chân truyền này là để chuẩn bị nhân tài cho nhiệm vụ chính tuyến của hệ thống, nhắm vào nhu cầu về đệ tử Kim Đan kỳ.

Nhiệm vụ yêu cầu không chỉ tổng số đệ tử phải trên một ngàn, tỷ lệ đệ tử Nguyên Anh kỳ là một phần trăm, mà tỷ lệ đệ tử Kim Đan kỳ phải trên mười phần trăm.

So sánh ra thì nhiệm vụ này dễ đạt được hơn so với nhiệm vụ về đệ tử Nguyên Anh kỳ nhưng cũng cần phải chuẩn bị sớm, tích lũy nhiều nhân tài, sau đó bồi dưỡng cẩn thận.

Nghĩ theo một khía cạnh nào đó, đây cũng là chuẩn bị cho mục tiêu nhiệm vụ về đệ tử Nguyên Anh kỳ. Mặc dù hệ thống đã đưa ra số liệu tiềm năng nhưng như đã nói, tình hình thực tế luôn thay đổi, ai biết được liệu có hắc mã nào xuất hiện, mang đến bất ngờ hay không?

Lần này, số đệ tử vượt qua khảo hạch, bao gồm cả Đao Ngọc Đình và Gia Cát Uyển Thu, là mười chín người.

So với lần trước, không có nhiều khác biệt trong việc đệ tử lựa chọn sư phụ, Tiêu Diễm và Chu Dịch vẫn là hai người được yêu thích nhất.

Khác biệt lớn nhất là Uông Lâm từ chỗ ít người để ý đến đã trở nên được săn đón.

Trong hư không chiến trường, hắn đã dùng tu vi Kim Đan hậu kỳ đánh mù một con mắt Trùng Đồng của Thạch Thiên Nghị - kẻ có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, trực tiếp phá vỡ thần thoại gần như bất bại của Thạch Thiên Nghị trong thế hệ trẻ tuổi.

Sau đó, hắn lại trở thành người đầu tiên trong số các đệ tử thân truyền của Lâm Phong kết thành Nguyên Anh. So với sự khiêm tốn trước đây của mình, sự trưởng thành vượt bậc này đã tạo nên sự tương phản rất lớn, tự nhiên khiến người ta ấn tượng sâu sắc hơn.

Uông Lâm quản lý Tàng Kinh Các - nơi cất giữ đạo pháp điển tịch của Huyền Môn Thiên Tông, vốn là nơi quan trọng nhất. Lần trước, khi bái sư, mọi người không biết nhiều về hắn, nên còn e ngại nhưng bây giờ không còn lo lắng này nữa, tự nhiên môn hạ của Uông Lâm trở nên được yêu thích.

À, tất nhiên, còn một nguyên nhân nho nhỏ không tiện nói ra, đó là trong số ba nữ đệ tử xinh đẹp nhất đời thứ hai, ngoài Gia Cát Uyển Thu ra, Đao Ngọc Đình và Lý Tinh Phi đều là đệ tử của Uông Lâm...

Dù sao cũng là thanh niên, huyết khí phương cương mà...

Nhạc Hồng Viêm cũng khá được yêu thích, còn Thạch Thiên Hạo và Dương Thanh thì vẫn ít người để ý.

Tuy Thạch Thiên Hạo đã thể hiện rất tốt ở Long Đấu trường nhưng tuổi tác của hắn là một rào cản khiến nhiều người e ngại.

Dù sao, bản thân tu luyện nhanh hay không không hoàn toàn đồng nghĩa với việc là một sư phụ tốt. Mặc dù đám đệ tử đời thứ hai cũng còn trẻ nhưng bọn họ cũng lo lắng chọn phải sư phụ không đáng tin cậy.

Cuối cùng, ngoài Gia Cát Uyển Thu, chỉ có một người chọn đến Hoang Thiên Cốc.

Còn Niết Bàn Động Thiên của Dương Thanh lại rơi vào tình cảnh xấu hổ, không ai chủ động lựa chọn. Dù sao, so với những sư huynh đệ khác, Dương Thanh luôn có vẻ bình thường.

Trong số các đệ tử thân truyền của Lâm Phong, hắn là người có cảm giác tồn tại mờ nhạt nhất, tu vi thấp nhất, tựa như người trong suốt vậy.

Thấy vậy, Tiêu Diễm, Chu Dịch và những người khác ở Phần Thiên Nhai, Càn Thiên Điện đều nhíu mày.

Dương Thanh là người hiền lành, ôn hòa, lễ độ, người ngoài có thể thấy hắn không có gì nổi bật nhưng các sư huynh đệ ngày ngày tiếp xúc với hắn đều rất thân thiết với hắn. Lúc này, thấy hắn vẫn không được ai để ý, bọn họ không khỏi thở dài.

Ngược lại, Dương Thanh không để tâm lắm. Hắn cho rằng mình còn nhiều điều chưa hiểu rõ về đạo pháp của bản môn, cần phải nghiên cứu thêm, chứ đừng nói đến việc dạy dỗ đệ tử.

Còn về vấn đề mặt mũi, hắn càng không quan tâm. Hắn luôn thừa nhận mình là người kém cỏi nhất trong số các sư huynh đệ. Có kết quả này cũng là bình thường. Hắn sẽ không vì thế mà nản lòng, chắc chắn sẽ càng thêm nỗ lực tu luyện, chứ không hề bất mãn hay oán hận.

Sau khi đã chọn được phúc địa động thiên muốn bái sư, đám người đệ tử sẽ đến lượt bị Tiêu Diễm và những người khác khảo nghiệm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...