Đó chính là sợ hãi.
Như thể đang đối mặt với sự tồn tại đáng sợ nhất trên thế gian.
Lâm Phong thần sắc điềm nhiên, mặc dù đây là lần đầu tiên hành động nhưng trong lòng hắn đã sớm đoán được phần nào khó khăn, cho nên không hề hoảng hốt.
Bàn tay phải của phân thân hình chiếu tâm linh hoàn toàn biến mất, quân cờ đen từ bên cạnh bàn tay trượt xuống, rơi xuống phía dưới.
Quân đen đã rời khỏi tay phải của Lâm Phong nhưng Lâm Phong lại không thể dùng pháp lực của bản thân để ngưng tụ lại bàn tay phải đã mất.
Cho dù bàn tay kia là do pháp lực Thần thức ngưng tụ thành nhưng lại không cách nào ngưng tụ lại được nữa, sự tồn tại của nó đã bị hoàn toàn xóa bỏ, quá khứ, hiện tại, tương lai, đều không còn tồn tại.
Lâm Phong gật đầu, trực tiếp tán đi phân thân hình chiếu tâm linh này, sau đó lại dùng pháp lực Thần thức ngưng tụ ra một cái thứ hai.
Nhìn bàn tay phải mất đi rồi lại xuất hiện, Lâm Phong biết, nếu như bản thể của hắn làm ra động tác vừa rồi, e là bàn tay này sẽ vĩnh viễn biến mất.
Sau khi chân chính lĩnh hội được sự đáng sợ của bàn cờ, Lâm Phong bỗng nhiên cười đứng lên , nụ cười vô cùng gian tà.
Lâm Phong vung tay lên, Già Thiên Tán đã xuất hiện trong tay hắn, sau đó mở Già Thiên Tán ra.
Trong trận chiến với Tân Long Sinh, Khuông Hằng, Lâm Phong vẫn luôn không sử dụng Già Thiên Tán, bởi vì một khi đã mở dù, bản thân Lâm Phong không cách nào công kích đối thủ.
Nhưng trong trận chiến này, Già Thiên Tán vẫn luôn chiếm giữ một vị trí quan trọng trong kế hoạch của Lâm Phong, là một trong những át chủ bài cuối cùng của hắn, nói chính xác hơn, là vật cần phải tồn tại để phối hợp với át chủ bài cuối cùng.
Lâm Phong tay phải cầm dù, tay trái đánh cờ, tiếp tục chơi cờ với lão già lôi thôi kia.
Một ván cờ mới, rất nhanh lại đến trung bàn, Lâm Phong lại ăn quân, lần này tay trái của hắn không gặp phải bất trắc nhưng tay phải lại đột nhiên nặng trĩu!
Lâm Phong không cần nhìn cũng biết, trên mặt dù Già Thiên Tán ở tay phải xuất hiện một mảng lớn tựa như bị nấm mốc.
"Bước đầu tiên, thành công!" Trên mặt Lâm Phong nở nụ cười, Già Thiên Tán mặc dù có phần bất tiện nhưng năng lực phòng ngự lại không chê vào đâu được.
Từ sau khi Lâm Phong bước vào Nguyên Thần, hắn vẫn luôn không sử dụng Già Thiên Tán nữa, cho đến hôm nay mới một lần nữa sử dụng.
Ngay cả lực lượng đáng sợ của quân cờ, không thể trực tiếp xuyên thủng phá hủy Già Thiên Tán.
Lâm Phong hít sâu một hơi, bắt đầu bước thứ hai trong kế hoạch, tay trái hắn nâng lên, trực tiếp ấn quân cờ vào mi tâm.
Ngay sau đó, Lâm Phong đột nhiên khép Già Thiên Tán lại.
Ngay khi Già Thiên Tán vừa khép lại, phân thân hình chiếu tâm linh của Lâm Phong lập tức bắt đầu mục nát, suy kiệt, sụp đổ, tịch diệt!
Nhưng chỉ trong nháy mắt Già Thiên Tán khép lại, nó đã giúp Lâm Phong chia sẻ một phần lực lượng đáng sợ của quân cờ, khiến cho phân thân của Lâm Phong không giống như bàn tay phải lúc trước, lập tức suy kiệt tịch diệt.
Lâm Phong nắm chắc thời cơ chỉ trong nháy mắt, phân thân vận chuyển pháp lực Thần thức cuối cùng trước khi suy kiệt, dùng Nguyên Tâm Điện Xạ đưa lực lượng của quân cờ ra khỏi Huyền Thiên Trụ Quang Động Thiên!
Cùng lúc đó, Lâm Phong đang kịch chiến với Tiên Thiên Kiếm và Thái Hư Thánh Điện, hai mắt lóe lên thần quang, một tay cầm Tru Thiên Kiếm, một tay khác thì điểm một chỉ về phía đối thủ!
Một đạo hắc khí từ đầu ngón tay Lâm Phong bắn ra, rơi thẳng lên Tiên Thiên Kiếm.
Gần như ngay lập tức, Tiên Thiên Kiếm chưa từng có địa rung động kịch liệt, Tân Long Sinh nhập vào Tiên Thiên Kiếm, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác vô cùng xa lạ.
Đáng sợ!
Vô cùng đáng sợ!
Loại đáng sợ này khiến cho Tân Long Sinh biến sắc, sắc mặt hắn chỉ trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.
Tiên Thiên Kiếm bị nhiễm phải hắc khí, kiếm ý được ngưng tụ từ linh khí của trời đất chỉ trong nháy mắt suy kiệt, sụp đổ, tựa như cả thiên địa đều đang suy kiệt, nghênh đón ngày tận thế, không thể ngăn cản mà đi đến hủy diệt.
Khuông Hằng và Huyền Lâm Đạo Tôn trong Thái Hư Thánh Điện đều nhìn thấy hắc khí kia, sắc mặt hai người đồng thời đại biến, đồng thanh thốt lên: "Mạt Pháp hạo kiếp, thiên địa tịch diệt!"
Không phải là mô phỏng bằng pháp lực, không phải là diễn hóa từ thần thông, mà là Mạt Pháp hạo kiếp chân chính, thiên địa tịch diệt!
Giữa sinh tử có đại khủng khiếp, nếu không thành Nguyên Thần, chung quy khó tránh khỏi cái chết, trở về với cát bụi.
Tu thành Nguyên Thần, cùng trời đất trường tồn, thọ mệnh gần như vô hạn, trời đất không diệt, ta không chết.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1357của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận