Chương 1324: Thạch Thiên Nghị gặp họa được phúc 2

Một cách nói khác chính là định nghĩa của Thái Hư Quan: Cửu Thiên là Trung Thiên, Tiện Thiên, Tòng Thiên, Canh Thiên, Trụ Thiên, Khoáng Thiên, Hàm Thiên, Thẩm Thiên và Thành Thiên.

Chín là số cực, lại có ý vô hạn, Thành Thiên chi thượng chính là đại đạo. Đại đạo ở trên trời, vô cùng vô tận, lấy cái không nhìn thấy làm huyền.

Tương truyền, trong Bạch Vân Sơn - sơn môn của Thái Hư Quan có Cửu Trọng Thiên khuyết huyền ảo vô phương. Chỉ có những đệ tử xuất sắc nhất của Thái Hư Quan mới có thể tiến vào trong đó tiếp nhận tẩy lễ và lĩnh hội thần thông chí cao Thái Hư Cửu Trọng Thiên Quyết.

Thần thông mà Thạch Thiên Nghị đang thi triển chính là Thái Hư nhất trọng thiên - Trung Thiên Môn!

Trung Thiên Môn mở ra, pháp lực toàn thân Thạch Thiên Nghị cuồng dâng. Hắn nhìn chằm chằm Thạch Thiên Hạo: "Môn, nói ra thì đơn giản nhưng thực ra lại huyền diệu vô cùng. Thế gian vạn pháp, nếu như có thể tìm được con đường chính xác thì có thể đạt được kỳ môn mà bước vào. Môn, là bắt đầu, là cửa vào, là khởi điểm."

"Trong lúc khốn cục, nếu như có thể tìm được cửa thì ắt có đường để đi." Vừa nói, Thạch Thiên Nghị liền lóe người, bước vào trong cánh cửa ánh sáng.

Thật huyền diệu thay, vừa bước vào quang môn, hắn lập tức thoát khỏi tác dụng của Vũ tự - nhị quyết do Thạch Thiên Hạo thi triển.

Phi Tuyết Kiếm Tôn thấy vậy liền thở dài: "Trùng Đồng giả này đúng là nhân họa đắc phúc. Nếu như hắn không bị đánh mù một con ngươi Trùng Đồng trong chiến trường hư không thì e rằng đã không nhận được tạo hóa này, không được tiếp nhận tẩy lễ của Cửu Trọng Thiên khuyết , càng không thể học được thần thông pháp thuật Trung Thiên Môn."

Nhật Diệu Kiếm Tôn nhìn chằm chằm chiến trường phía dưới, gật đầu: "Thạch Thiên Hạo khó xử rồi."

Một lát sau, Thạch Thiên Nghị lại hiện thân nhưng đã ở một nơi khác. Hắn bình tĩnh nhìn Thạch Thiên Hạo, hai tay cùng lúc kết một đạo pháp quyết.

Mây trắng vô tận trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên mở ra, một luồng kim quang chói lọi tựa như muốn xuyên thủng trời cao. Ngay cả bầu trời đỏ sẫm phía trên Thiên Long Cổ Vực cũng xuất hiện một lỗ hổng, để lộ ra một mảng hư không đen kịt với vô số tinh tú lấp lánh.

Cảnh tượng này có vài phần tương tự với lúc Cửu Diệu Băng Thiên Trận được phát động, tuy rằng uy thế yếu hơn rất nhiều, không thể so sánh với siêu cấp hung trận kia nhưng việc Thạch Thiên Nghị chỉ với tu vi Nguyên Anh kỳ mà có thể dẫn động cự lực khủng khiếp của tinh thần cũng khiến cho tất cả mọi người ở đây phải kinh ngạc.

Thái Hư nhị trọng thiên - Tiện Thiên quần tinh tụ hoa thần quang!

Một phù văn khổng lồ, vô cùng phức tạp, có chu vi gần một mẫu đang ngưng tụ trên bầu trời. Vô số quang ảnh như sương như khói tản ra, vô số tinh quang xuyên qua hư không vô tận, được dẫn dắt tụ tập về phía phù văn này, khiến cho quang huy của nó càng thêm chói mắt, tựa như một mặt trời thu nhỏ.

Thần sắc trên mặt Thạch Tông Nhạc biến đổi, cười lạnh nói: "Ngoài Trung Thiên Môn ra, ngay cả Tiện Thiên quần tinh tụ hoa thần quang cũng đã luyện thành!"

Thạch Thiên Hạo ngẩng đầu nhìn phù văn khổng lồ giữa bầu trời, nhíu mày. Hắn có thể cảm nhận được uy lực của pháp thuật này.

Cự lực của tinh thần khổng lồ đến nhường nào, căn bản không phải là thứ mà tu sĩ dưới cảnh giới Nguyên Thần có thể vận dụng. Bốn lạng muốn đẩy ngàn cân, ít nhất ngươi cũng phải có bốn lạng lực lượng mới được.

Môn pháp thuật thần thông này của Thái Hư Quan quả thực có thể xưng là tuyệt diệu.

Từ khi khai chiến đến nay, Thạch Thiên Hạo lần đầu tiên cảm nhận được sự uy hiếp thực sự.

Đúng lúc này, Thạch Thiên Nghị duỗi thẳng tay phải về phía trước, mây trắng cuồn cuộn, vô số quang mang hiện lên, hóa thành từng đạo phù văn huyền ảo, phiêu đãng trong không gian, dùng lực lượng cường đại để giam cầm thân thể Thạch Thiên Hạo.

Thạch Thiên Hạo có phần kinh ngạc khi phát hiện bản thân không thể động đậy, tựa như khi hắn thi triển Vũ tự quyết để giam cầm không gian của đối thủ vậy.

Đây chính là một diệu dụng khác của Thái Hư nhất trọng thiên - Trung Thiên Môn.

"Cửa mở ra là lối ra, là bắt đầu, là khởi điểm." Thạch Thiên Nghị thản nhiên nói: "Cửa đóng lại chính là kết thúc, là phong bế, là điểm cuối, không còn bất kỳ con đường nào để đi."

Hắn muốn dùng Trung Thiên Môn phối hợp với Tiện Thiên quần tinh tụ hoa thần quang, khiến Thạch Thiên Hạo không thể né tránh, chỉ có thể chịu đựng oanh kích của tinh quang!

Trong lúc hai người nói chuyện, quang huy của phù văn khổng lồ trên đỉnh đầu bọn họ đã đạt đến đỉnh điểm, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Ngay sau đó, một đạo quang trụ màu vàng cực lớn bắn thẳng về phía Thạch Thiên Hạo ở phía dưới!

Quang khí nóng bỏng thiêu đốt mọi thứ trên đường đi thành hư vô. Bất cứ thứ gì cản đường nó đều bị xuyên thủng, phá hủy, diệt vong!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...