Chương 1321: Kỳ Trận Sinh Tử! 1

Tiêu Diễm quay đầu nhìn về phía Nhạc Hồng Viêm, thiếu nữ tóc đỏ vốn trước giờ trời không sợ, đất không sợ, dũng cảm tiến lên cũng phải cười khổ một tiếng: "Ta cũng đạt tới Kim Đan hậu kỳ, Long Ma chiến kích trong tay, miễn cưỡng có thể đánh một trận nhưng nếu chỉ so sánh lực lượng nhục thân, ta đánh không lại hắn."

Tiêu Chân Nhi ở bên cạnh bỗng nhiên cười nói: "Tiêu Diễm ca ca, trước mắt chỉ có huynh cùng hắn là cùng một cảnh giới, sao huynh không nói chính mình?"

Mặc kệ đồ đệ mình đang ngồi ở phía sau, Tiêu Diễm rất bất nhã ngậm một cọng cỏ trong miệng, tùy ý nói: "Rất đơn giản, nếu chỉ so đấu về võ đạo nhục thân, ta không bằng tiểu tử thối kia, nếu là toàn diện đấu pháp, ta dùng một thức Tam Hỏa Liên có thể rầm chết hắn, ta liền thắng, còn nếu rầm không chết, người tiếp theo chết chính là ta."

Đám người Huyền Môn Thiên Tông thảo luận sôi nổi nhưng người thấu hiểu sâu sắc nhất về lực lượng thân thể của Thạch Thiên Hạo lại chính là Thạch Thiên Nghị ở giữa sân.

Hắn cúi đầu nhìn những vết rạn trên kim thân của mình, ánh mắt lóe lên: "Không ngờ, thật sự không ngờ, lực lượng nhục thân của ngươi lại mạnh đến vậy."

Trước đó trong hư không chiến trường, tuy Cảnh Hoàn Hầu không xuất toàn lực nhưng dù sao cũng là cường giả võ đạo Nguyên Anh hậu kỳ, tuy lực lượng nhục thân chiếm thượng phong nhưng không thể đánh cho Bất Động Tôn Vương Phật Thân của Thạch Thiên Nghị nứt toác như một pho tượng bị hư hại.

Lúc này Bất Động Tôn Vương Phật Thân của Thạch Thiên Nghị bị phá, lực lượng ý chí bất động bất diệt kia cũng dần dần tiêu tán.

Hắn dứt khoát tán đi toàn bộ lực lượng của Bất Động Tôn Vương Phật Thân: "Ta vẫn nghe nói nhục thân của ngươi rất cường hãn, cho nên hôm nay muốn thử một lần, xem ra lời đồn quả nhiên không sai, đã như vậy, vậy thì đừng để ngươi chạm vào người ta nữa là được."

Thạch Thiên Hạo cười nói: "Ngươi nói không chạm vào được thì ta không chạm vào được sao?"

Vừa nói, thân thể hắn như thiểm điện lao về phía Thạch Thiên Nghị, chỉ trong nháy mắt đã tới gần, tung một quyền đánh tới.

Thạch Thiên Nghị Trùng Đồng bên mắt phải phóng ra quang mang chói lọi, kim quang tràn ngập hóa thành sương mù, trong sương mù hiện lên vô số đồ văn ký hiệu, lần lượt sắp xếp, sau đó hóa thành vạn vật.

Thạch Thiên Nghị bình tĩnh nhìn hắn: "Làm sao vậy, ngươi không phân biệt được hư ảo và chân thật sao? Lo lắng ta đứng trước mặt ngươi lúc này chỉ là ảo ảnh giả dối? Lo lắng rơi vào thế giới do ta tạo ra, bị ta chơi đùa trong lòng bàn tay?"

"Nói một cách công bằng, sư huynh của ngươi, Uông Lâm, thần hồn của hắn rất mạnh." Thạch Thiên Nghị thản nhiên nói: "Mắt phải của ta đối với hắn tác dụng có hạn, nhất là khi hắn đã có sự phòng bị từ trước."

Giọng điệu của Thạch Thiên Nghị rất hòa hoãn, như đang nói chuyện nhà với Thạch Thiên Hạo: "Nhưng ngươi thì khác, lực lượng thần hồn của ngươi quá bình thường, so với ta kém rất xa, ngươi không nhìn thấu thật giả, hư thực."

Thạch Thiên Hạo nhe răng cười nói: "Ít nói nhảm, có bản lĩnh thì ngươi lại đây."

"Ngươi cho rằng Trùng Đồng chi lực của ta chỉ dùng để phòng ngự? Ngươi cảm thấy chỉ cần ngươi không tới gần ta trước thì sẽ không bị Trùng Đồng gây thương tích?" Thạch Thiên Nghị bình tĩnh nói: "Sai rồi, sai hoàn toàn rồi, từ lúc mắt phải của ta nhìn thấy ngươi, ngươi đã rơi vào thế giới do ta tạo ra rồi."

Lát sau, Thạch Thiên Hạo bỗng nhiên cảm giác được sau lưng mình vang lên tiếng của Thạch Thiên Nghị, hắn thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của Thạch Thiên Nghị phả lên cổ mình.

"Bây giờ ngươi đã hiểu chưa?" Một Thạch Thiên Nghị khác đột ngột xuất hiện sau lưng Thạch Thiên Hạo, gần trong gang tấc, thần quang trong tay hắn cuồn cuộn như sương như điện, đánh về phía sau gáy Thạch Thiên Hạo!

Nhưng đúng lúc này, Thạch Thiên Hạo bỗng nhiên cười nói: "Người không hiểu rõ mới chính là ngươi."

Vừa nói, hắn đột nhiên xoay người, tay phải nắm chặt thành quyền, khuỷu tay bật ra, nắm đấm phải tựa như một cây đại chùy, đánh về phía Thạch Thiên Nghị ở phía sau!

"Ầm!"

Một quyền này của Thạch Thiên Hạo trực tiếp đánh nổ không gian, vô số linh khí bị hủy diệt, trời, đất, gió, sấm, nước, lửa, núi, đầm lầy - bát phương vật chất hỗn độn hóa sinh, lao về vô tận, sau đó lại không ngừng bị hủy diệt, từ đó sinh ra lực lượng vô hạn, ầm ầm bộc phát.

Bát Quái Băng Thiên Chùy!

Thạch Thiên Hạo tung ra một chùy này với tốc độ cực nhanh, thế như đi sau mà đến trước, nhanh hơn cả Thạch Thiên Nghị, tay phải của Thạch Thiên Nghị còn chưa kịp đánh tới sau gáy hắn, đã bị hắn đánh trúng eo.

Thạch Thiên Nghị đã tán đi Bất Động Tôn Vương Phật Thân, bị một quyền này đánh bay ra ngoài, máu tươi phun ra như suối.

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Nhạc Hồng Viêm sáng lên, Lâm Phong không quay đầu lại mà mỉm cười nói: "Xem ra Hồng Viêm, con đã có thu hoạch."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...