Đến lúc đó Thục Sơn cùng phái cấp tiến của Thái Hư Quan cùng nhau gây sức ép, chẳng khác nào là hai đại thánh địa liên thủ, áp lực như vậy, phóng tầm mắt nhìn khắp Thần Châu Hạo Thổ hiện nay, ngoại trừ bản thân Thái Hư Quan ra, e rằng không có thế lực nào có đủ dũng khí gánh vác.
"Cần phải chuẩn bị thêm một chút mới được." Lâm Phong thầm nghĩ: "Chỉ là lực lượng như vậy, hiện tại ta tiếp nhận, chỉ e là còn sớm một chút..."
Kết thúc buổi tiếp đón, Lâm Phong lặng lẽ ngồi ngay ngắn trong tĩnh thất của mình, bỗng nhiên cảm thấy có người cầu kiến.
Người đến là một nam một nữ, nam lớn tuổi hơn một chút, khoảng mười bảy tuổi, làn da ngăm đen, dáng người cao gầy, vẻ mặt nghiêm nghị, chính là Lý Nguyên Phóng.
Nữ nhỏ tuổi hơn một chút, chỉ khoảng mười tuổi, một bộ áo đỏ, xinh đẹp đáng yêu, là Lạc Khinh Vũ.
Hai người gặp nhau ngoài cửa, tiểu cô nương có phần ngượng ngùng nhưng vẫn cùng Lý Nguyên Phóng đi vào, sau khi gặp mặt, hai người liền cùng nhau quỳ xuống trước mặt Lâm Phong.
Sau khi quyết định chủ ý, tiểu cô nương ngược lại càng thoải mái hơn, thanh âm trong trẻo nói: "Tiểu Vũ muốn bái kiến tiền bối học đạo, nghe theo phân phó của tiền bối, xin tiền bối nhận Tiểu Vũ, Tiểu Vũ nhất định sẽ nghe lời, nỗ lực tu luyện."
Điều này đã trở thành nguyện vọng và ước mơ lớn nhất trong lòng Lạc Khinh Vũ, cho dù Lâm Phong lần này không đáp ứng nàng, nàng cũng sẽ tiếp tục cố gắng, cho đến khi bản thân đạt tới tiêu chuẩn nhập môn mới thôi, vì thế nàng cái gì cũng có thể không để ý.
Lý Nguyên Phóng lặng lẽ quỳ gối bên cạnh Lạc Khinh Vũ, trước tiên hành lễ với Lâm Phong, sau đó đứng dậy, nghiêm túc nói: "Vãn bối nhận đại ân của tiền bối, vốn không có gì báo đáp, không dám mong cầu xa vời, chỉ hy vọng có thể trở thành môn hạ đệ tử của Huyền Môn Thiên Tông, mặc cho sai khiến, chạy đôn đáo vì tông môn, xin tiền bối khai ân, thu nhận vãn bối."
Nói xong, Lý Nguyên Phóng lại dập đầu xuống đất.
Hắn đối với Lâm Phong và Huyền Môn Thiên Tông cảm kích vô cùng, càng sinh ra lòng trung thành rất sâu đối với Huyền Môn Thiên Tông, cho nên lúc Đinh Nhuận Phong dùng lời lẽ lăng mạ Huyền Môn Thiên Tông, hắn mới đứng ra.
Chỗ hắn do dự đã không phải là có bằng lòng bái Lâm Phong làm sư hay không, mà là hắn tự nhận bản thân nhận quá nhiều ân tình của Lâm Phong, nhiều đến mức thiếu niên ngay thẳng cảm thấy bản thân hoàn toàn không trả hết, nếu như lại bái sư, chẳng phải là mình càng chiếm tiện nghi sao?
Cho đến khi Đinh Nhuận Phong châm chọc hắn không phải là đệ tử của Lâm Phong, thật sự khiến cho Lý Nguyên Phóng vốn là người ưa phân minh vô cùng khó chịu cũng khiến hắn hạ quyết tâm, bái nhập Huyền Môn Thiên Tông, cho dù chỉ là một tên đệ tử quét rác cũng cam tâm trạng nguyện.
Lâm Phong nhìn hai người Lý Nguyên Phóng và Lạc Khinh Vũ trước mặt, mỉm cười, pháp lực nâng lên, để cho bọn họ đứng dậy.
"Huyền Môn Thiên Tông ta chiêu mộ hiền tài thiên hạ, các ngươi tự nguyện nhập môn, ta tất nhiên sẽ không cự tuyệt các ngươi nhưng chuyện cụ thể, có thể đợi sau khi trở về núi rồi nói sau, tiếp theo, hãy an tâm cổ vũ cho Thiên Hạo đi."
Lâm Phong cười nói: "Thiên Hạo cùng Trùng Đồng giả kia một trận chiến, đối với các ngươi mà nói, là cơ hội hiếm có, hãy chú ý quan sát, sẽ có thu hoạch lớn."
Lý Nguyên Phóng và Lạc Khinh Vũ lập tức khom người hành lễ với Lâm Phong: "Đệ tử tuân mệnh."
Ba ngày thời gian trôi qua chỉ trong nháy mắt, ngày quyết chiến đã đến, trận chiến định mệnh giữa Thạch Thiên Hạo và Thạch Thiên Nghị, cuối cùng cũng sắp bắt đầu.
Lâm Phong bước ra khỏi tĩnh thất, trong sân bên ngoài phòng đã tụ tập rất nhiều người, dẫn đầu là đám đệ tử thân truyền và Đại Đức thiền sư dưới trướng hắn, mọi người đều đang chờ hắn.
"Chúng ta xuất phát thôi." Lâm Phong cười, pháp lực cuốn lấy mọi người, chỉ trong nháy mắt xuyên qua vô tận hư không, đến bên ngoài hoàng thành.
Ở đó, An Lương vương Thạch Tông Nhạc, Phi Tuyết kiếm tôn, Đại Tần thái tử Thạch Sùng Vân và công chúa Thạch Tinh Vân cùng nhau nghênh đón.
"Mấy vị khách khí rồi." Lâm Phong sau khi đáp xuống trước tiên chào hỏi Thạch Tông Nhạc, Phi Tuyết kiếm tôn, sau đó ánh mắt rơi vào người Đại Tần thái tử Thạch Sùng Vân.
Vị thái tử Đại Tần hoàng thất ngạo mạn bá đạo này, so với lần trước gặp ở Hành Vân phong, có vẻ trầm ổn hơn rất nhiều nhưng cũng càng thêm âm trầm, nhìn thấy Lâm Phong, thần sắc cung kính, cùng Thạch Tinh Vân hành lễ với Lâm Phong.
Sau khi Lâm Phong đáp xuống, liền thả đám người Tiêu Diễm ra, Tiêu Diễm và Thạch Sùng Vân chạm mặt, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc cười như không cười.
Tuy Thạch Sùng Vân không bộc lộ khí tức pháp lực nhưng Tiêu Diễm mơ hồ có thể nhìn ra Thạch Sùng Vân những ngày này không uổng phí, đã đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ, có thể dẫn dắt Cửu Thiên thanh khí tăng cường Nguyên Anh và Thần Hồn nhục thân.
Bình luận