Lam Đình Đạo Tôn của Tử Tiêu Đạo, Hữu Hiền Vương của Bắc Nhung vương đình, Kiếm Lão Tiên của Thông Thiên Kiếm Tông, Nhật Diệu Kiếm Tôn của Nhật Nguyệt Kiếm Tông, Tinh Túc Kiếm Tôn của Tinh Túc Kiếm Tông, ngoài ra còn có Lưu Quang Kiếm Tôn của Lưu Quang Kiếm Tông, đều lần lượt đến Tây Lăng thành.
Trong đó Lam Đình Đạo Tôn và Bắc Nhung Hữu Hiền Vương cùng đồng hành với sư đồ Lâm Phong, những người khác sau khi đến Tây Lăng thành, đều lần lượt đến bái kiến Lâm Phong và Huyền Lâm Đạo Tôn.
Vừa tiễn Lưu Quang Kiếm Tôn đi, Chu Dịch liền đến bẩm báo: "Sư phụ, Luân Hồi Tông có hai vị tiền bối đến, một vị là Liễu Chí Khôn, Địa Ngục Đạo Tôn của Địa Ngục Đạo, một vị khác là Dịch Long Binh, Dịch tiền bối của Nhân Gian Đạo, đại sư huynh đang ở phía trước tiếp đón."
Lâm Phong mỉm cười: "Mời bọn họ vào đi."
Rất nhanh, một người trung niên gầy gò đã xuất hiện trước mặt Lâm Phong, xương gò má cao ngất, màu da cổ đồng, chính là Địa Ngục Đạo Tôn Liễu Chí Khôn.
Mà đi theo bên cạnh hắn là một nam tử trẻ tuổi cao lớn, nhìn qua chỉ khoảng hai, ba mươi tuổi, thần thái nội liễm, đã toát ra phong thái phản phác quy chân, đứng đó tựa như một người bình thường không biết chút đạo pháp nào.
Lâm Phong được hệ thống che giấu tu vi, không ai có thể nhìn thấu, còn nam tử trẻ tuổi này thì khác, người khác có lẽ không nhìn thấu hắn sâu cạn thế nào nhưng Lâm Phong liếc mắt một cái đã nhìn ra, người này là một đại tu sĩ đã đạt tới cảnh giới Nguyên Thần, đắc đạo đã hơn ngàn năm.
Người này chính là cường giả Nguyên Thần của Nhân Gian Đạo, Luân Hồi Tông, được người đời gọi là Đào Hoa Tiên Dịch Long Binh.
Trong Luân Hồi Lục Đạo, Nhân Gian Đạo tu luyện thất tình lục dục, các loại thần thông cũng từ đó mà sinh ra, đủ loại, có pháp thuật, có huyễn thuật, đủ loại phong phú nhưng năng lực thực chiến lại yếu nhất.
Tuy nhiên, tu sĩ Nhân Gian Đạo sau khi tôi luyện trong thất tình lục dục, tâm cảnh được đề thăng rất nhanh, rất ít khi gặp phải bình cảnh trong quá trình tu hành, cho nên so với những người tu luyện những đạo pháp khác của Luân Hồi Tông, bọn họ tu hành dễ dàng hơn, tu vi pháp lực cao hơn một bậc cũng bù đắp được khuyết điểm về thần thông pháp thuật của bản thân.
Dịch Long Binh trước mắt tuy trẻ tuổi hơn Liễu Chí Khôn nhưng đã đạt đến Nguyên Thần nhất trọng, Hóa Thân đỉnh phong, sắp sửa chạm đến cánh cửa Luyện Thần Phản Hư, đây không phải là do tư chất và cơ duyên của hai người khác biệt, mà là do sự khác biệt của pháp môn tu luyện.
Dịch Long Binh tu luyện dục vọng trong thất tình lục dục, từ ngày đầu tiên tu hành đã quen thuộc với những cuộc chơi phong nguyệt, kết giao với vô số mỹ nhân, cho nên sau này khi đạt đến cảnh giới Nguyên Thần mới tự xưng là Đào Hoa Tiên.
Chỉ là Dịch Long Binh tu luyện đạo pháp, chính là muốn nhìn thấu dục vọng nam nữ chứ không phải là sa vào dục vọng, ngược lại có chỗ tương đồng với pháp môn Hoan Hỉ Thiền, Chu Nhan Bạch Cốt, túi da Thiên Hương của Phật môn.
Ngoại trừ thấy tâm sáng tính ra, càng lĩnh ngộ được cái lý âm dương giao hòa của trời đất, trên bản chất mà nói, đây là một loại đạo pháp huyền ảo phù hợp với thiên địa đại đạo, chỉ là thanh danh không được hay cho lắm.
Liễu Chí Khôn và Dịch Long Binh nhìn thấy Lâm Phong, đều chắp tay hành lễ: "Lâm Tông chủ." Trong đó Liễu Chí Khôn cười nói: "Lâm Tông chủ, đã lâu không gặp."
"Địa Ngục Đạo Tôn, biệt lai vô dạng." Lâm Phong cũng mỉm cười đáp lễ, sau khi hai bên ngồi xuống, không nói chuyện gì khác, phần lớn thời gian đều là nói chuyện phiếm, chủ đề thảo luận đều là trận chiến song thạch sắp tới.
Tuy Liễu Chí Khôn và Dịch Long Binh không nói rõ, Lâm Phong không hỏi nhiều nhưng hai bên đều hiểu rõ ý của đối phương.
Lâm Phong biết mục đích của hai người bọn họ, mà hắn tự mình tiếp kiến, hai bên trò chuyện vui vẻ cũng tương đương với việc bày tỏ thái độ, chuyến đi này của Liễu Chí Khôn và Dịch Long Binh coi như không uổng công, đương nhiên là vô cùng hài lòng.
"Dịch đạo hữu, nghe nói quý tông có một loại linh dược tên là Vũ Linh Đằng?" Lâm Phong đột nhiên lên tiếng hỏi.
Ánh mắt Dịch Long Binh khẽ động, lập tức gật đầu: "Đúng vậy." Trong sáu đạo của Luân Hồi Tông, Nhân Gian Đạo là một nhánh giỏi bồi dưỡng linh dược và luyện chế đan dược.
Lâm Phong hỏi: "Không biết có thể nhường cho Huyền Môn Thiên Tông ta vài gốc hay không? Ta sẽ không để quý tông chịu thiệt, nhất định sẽ có hậu báo."
Dịch Long Binh nhìn Lâm Phong, do dự một chút rồi mới nói: "Lâm Tông chủ có lòng, ta rất cảm kích nhưng thật không dám giấu diếm, Vũ Linh Đằng trong Nhân Gian Đạo chỉ còn lại một gốc duy nhất, e là không tiện nhường cho Lâm Tông chủ."
Hắn không cần thiết phải lừa gạt Lâm Phong về loại chuyện này, chỉ là hắn không tiện nói rõ tình huống cụ thể cho Lâm Phong, bởi vì nó liên quan đến mâu thuẫn nội bộ của Luân Hồi Tông.
Chương 1308vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận