Chương 1297: nhóc tỳ trở về Thạch gia 3

Trận chiến giữa Nhạc Hồng Viêm và Bạch Tích Thiển, cả võ đạo lẫn pháp thuật đều cực kỳ cương mãnh, hung hiểm, động một chút là muốn lấy mạng đối phương, đúng là ứng với câu nói của người đời: "Đao kiếm vô tình","Sinh tử có số".

Không ai có thể nương tay, nếu không, kẻ chết sẽ là chính mình.

Huyền Lâm Đạo Tôn lặng lẽ nhìn Lâm Phong, định mở miệng nói thì đột nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn về một hướng khác.

Đó là hướng phủ đệ của Thạch gia ở Tây Lăng thành.

Huyền Lâm Đạo Tôn cuốn Đinh Nhuận Phong và Bạch Tích Thiển đi, xoay người bước vào hư không, biến mất không thấy.

Nhạc Hồng Viêm, Lý Nguyên Phóng, Lạc Khinh Vũ và Quân Tử Ngưng đồng loạt hành lễ với Lâm Phong, Lâm Phong không nói nhiều, cuốn mọi người theo, cùng biến mất tại chỗ.

Chỉ trong nháy mắt, hai bên giao chiến bên bờ hồ nhỏ đều không còn bóng dáng, chỉ còn lại đám người vây xem hai mặt nhìn nhau.

Trong mắt mỗi người đều là vẻ khiếp sợ, không ai ngờ rằng Bạch Tích Thiển đã thể hiện ra thực lực như vậy mà vẫn bại bởi Nhạc Hồng Viêm.

Vài vị lão tổ Nguyên Anh kỳ nhìn nhau: "Tuy kinh nghiệm chiến đấu của Bạch Tích Thiển còn non kém nhưng thần thông cường đại, pháp lực hùng hậu, cho dù là chúng ta đối đầu với nàng ta cũng phải đau đầu, không ngờ Nhạc Hồng Viêm này lại càng thêm hung hãn."

"Nếu cứ tiếp tục trưởng thành như vậy, tiền đồ của hắn thật bất khả hạn lượng."

Ở pháp hội Hoang Hải, Nhạc Hồng Viêm giành được vị trí đầu tiên trong kỳ Trúc Cơ, bắt đầu lộ diện, lọt vào tầm mắt của những người khác nhưng bởi vì lúc đó tu vi của hắn còn thấp nên không quá nổi bật.

Hôm nay, với tu vi Kim Đan sơ kỳ, hắn đã đánh bại Bạch Tích Thiển - truyền nhân dòng chính của Thái Hư Quan có tu vi Kim Đan hậu kỳ, khiến danh tiếng Nhạc Hồng Viêm vang xa khắp Thần Châu Hạo Thổ.

"Ta càng ngày càng mong chờ trận chiến giữa hai huynh đệ của Thạch gia." Có người thở dài: "Đáng tiếc không thể tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Uông Lâm và Thạch Thiên Nghị, chắc chắn còn kịch liệt và đặc sắc hơn nhiều."

Một người bên cạnh nhìn về phía phủ đệ của Thạch gia ở Tây Lăng thành: "Vừa rồi, Huyền Lâm Đạo Tôn hình như nhìn về phía đó, chẳng lẽ lại có chuyện gì khác xảy ra?".

Đúng là có chuyện khác xảy ra.

Tu vi của những người này thấp nhất cũng đạt đến Kim Đan kỳ, thậm chí còn có rất nhiều lão tổ Nguyên Anh kỳ, trong đó không ít người là cường giả Nguyên Anh hậu kỳ.

Nhưng lúc này, tất cả bọn họ đều vô cùng thận trọng, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn thiếu niên trước mặt, bầu không khí ngột ngạt đến mức không khí trong đại sảnh dường như đông cứng lại.

Trên kiến trúc của đại sảnh có quang mang lưu chuyển, trong quang mang có phù văn ẩn hiện, đó là hộ trận của Thạch gia, đã chuẩn bị sẵn sàng.

Thiếu niên này chính là Thạch Thiên Hạo, đứa trẻ năm xưa bị trọng thương, được cha mẹ bảo vệ trong tã lót, liều chết phá vòng vây.

Tuy rằng mọi người trong Thạch gia đều biết hắn đã niết bàn trùng sinh nhưng khi hắn chân chính trở về Thạch gia, đứng trước mặt bọn họ, tất cả đều im lặng.

Có người xấu hổ, có người tiếc nuối, có người thì lo lắng bất an.

Đương nhiên cũng có người tràn đầy địch ý: "Thạch Thiên Hạo, bất kể ngươi bái ai làm thầy, trong người ngươi vẫn chảy dòng máu của Thạch gia, ngươi là con cháu Thạch gia, thân là vãn bối, vậy mà lại đến chất vấn trưởng bối, cho dù cha mẹ ngươi, ông nội ngươi có ở đây cũng sẽ dạy dỗ ngươi trước, để ngươi biết thế nào là tôn ti trật tự!".

Thạch Thiên Hạo hờ hững liếc nhìn lão tổ Nguyên Anh sơ kỳ kia, thân thể đột nhiên di chuyển, sức mạnh cường hãn bộc phát, gần như ngay lập tức đã đến trước mặt hắn ta, tung một quyền đánh bay lão ta ra ngoài!

Những người khác vừa kinh vừa sợ nhưng chỉ có hai lão tổ Nguyên Anh hậu kỳ kịp phản ứng, hai con rồng vàng bay ra, xé rách không gian.

Sau lưng Thạch Thiên Hạo, Hỗn Độn Hồng Lô hiện ra, hóa thành hắc động, nuốt chửng hai con rồng vàng kia.

Hai lão tổ Nguyên Anh hậu kỳ của Thạch gia vô cùng phẫn nộ, đang định tiếp tục ra tay thì Thạch Thiên Hạo đã tung một quyền, sau đó trở lại vị trí cũ, như chưa từng di chuyển.

Động tác lui về của hắn có phần kỳ lạ, chỉ trong nháy mắt đã thoát khỏi phạm vi công kích của đối phương.

Thạch Thiên Hạo chắp tay sau lưng, thần sắc ung dung, tựa như vừa làm một việc hết sức bình thường.

Nhưng kết quả là lão tổ Nguyên Anh sơ kỳ kia bị hắn đánh trọng thương, toàn thân pháp lực tiêu tán, Nguyên Anh chấn động, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, không thể nhúc nhích.

"Năm xưa ngươi không ra tay, nên hôm nay ta tha cho ngươi một mạng, thưởng cho ngươi một quyền, để ngươi biết lần sau đừng ăn nói hàm hồ." Thạch Thiên Hạo thản nhiên nói.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...