Chương 1287: Không phải đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, lo chuyện bao đồng làm gì? 2

Cùng lúc đó, trong mắt lão già mặc áo đen đang đấu pháp cùng Đinh Nhuận Phong lóe lên vẻ kỳ dị, trận pháp không biến hóa như lời Lý Nguyên Phóng nói.

Trong đám người vây xem, những người có tu vi trận pháp tương đối tinh thâm, mơ hồ có thể nhìn ra, nếu như, theo lời Lý Nguyên Phóng, ngược lại sẽ là một cơ hội để khắc chế Đinh Nhuận Phong.

Lão già áo đen không làm theo, không phải bởi vì Lý Nguyên Phóng nói sai, mà bởi vì gần như ngay khi Lý Nguyên Phóng vừa lên tiếng, lão cũng đã nghĩ đến điểm biến hóa này, chỉ là Lý Nguyên Phóng vừa nói ra, lão lại không tiện hành động.

Chẳng qua trong lòng lão già áo đen cũng âm thầm kinh hãi, lão có thể nhìn ra được chỗ thiếu sót trong trận pháp của Đinh Nhuận Phong không có gì lạ, dù sao lão đã đắm chìm trong trận pháp hơn ngàn năm, Địa Ngục Đạo của Luân Hồi Tông lại càng am hiểu trận pháp.

Thế nhưng Lý Nguyên Phóng chỉ là một tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nho nhỏ, vậy mà cũng có thể nhìn ra, hơn nữa thoạt nhìn còn nhanh hơn lão nửa phần, điều này thật sự khiến người ta phải giật mình.

Bạch Tích Thiển ở bên cạnh cũng hơi híp mắt, tò mò đánh giá Lý Nguyên Phóng.

"Văn trận thứ hai mươi tám, bốn sáu chuyển thành bảy một."

"Văn trận thứ chín, âm tiến dương thoái, Kỷ Tị tiến vào Bính Ngọ, Giáp Tý lui về Bính Thân."

"Văn trận thứ một trăm ba mươi lăm, lão âm biến thành thiếu dương."

"Văn trận thứ tám mươi bảy, âm khí tăng thêm ba thành, có thể khắc chế thuần dương của đối phương tăng trưởng."

Lão già áo đen không để ý tới Lý Nguyên Phóng, Lý Nguyên Phóng không thèm để ý, chỉ liên tục nói ra từng chữ một, càng về sau, tốc độ nói càng lúc càng nhanh, lời nói cũng càng ngày càng đơn giản, ứng phó với sự biến hóa trong trận pháp càng lúc càng nhanh.

"Hai mươi chín, Âm Ất Thân lui về Nhâm Hợi, Dương Đinh Tý tiến vào Bính Dần."

"Một trăm bốn mươi mốt, Quý Thủy chi khí tăng gấp đôi."

"Mười bốn, Lục Cương hóa thành hình rùa biển, khóa chặt."

Mọi người xung quanh lúc này đều im lặng, kinh ngạc nhìn Lý Nguyên Phóng, sắc mặt của những người hiểu rõ trận pháp biến hóa càng thêm nghiêm nghị. Ban đầu còn có người cười nhạo Lý Nguyên Phóng tự biên tự diễn nhưng thấy những người hiểu chuyện đều vô cùng nghiêm túc, những người cười nhạo kia cũng dần dần im miệng.

Đặc biệt là Bạch Tích Thiển, đồng môn với Đinh Nhuận Phong, tuy ánh mắt vẫn dịu dàng như trước nhưng lúc nhìn Lý Nguyên Phóng lại cực kỳ trịnh trọng, điều này khiến mọi người càng thêm bất an: "Chẳng lẽ tiểu tử này không phải đang nói nhăng nói cuội, mà là thật sự có bản lĩnh?"

Lý Nguyên Phóng đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người nhưng hắn lại chẳng để ai vào mắt, tay phải bấm đốt ngón tay tính toán, miệng không ngừng nói ra những điểm biến hóa trong trận pháp của Đinh Nhuận Phong.

Người khác không biết Lý Nguyên Phóng nói đúng hay sai nhưng Đinh Nhuận Phong là người trong cuộc, hắn sao có thể không rõ ràng.

Trên thực tế, nếu không phải lão già mặc áo đen đối diện kia ngại thân phận, rất nhiều phương thức ứng phó chính xác đều bị Lý Nguyên Phóng chỉ ra, ngược lại không tiện thi triển, thì trận pháp của Đinh Nhuận Phong đã sớm bị phá giải.

Lão già mặc áo đen kia vốn là bậc thầy về trận pháp, rất nhiều biến hóa lão đều có thể tính ra, chỉ chậm hơn Lý Nguyên Phóng nửa phần nhưng chính là nửa phần chênh lệch này, nếu như có thể chiếm tiên cơ, thì cục diện lập tức sẽ có biến hóa long trời lở đất.

Đến lúc này, Đinh Nhuận Phong và lão già áo đen không thể tiếp tục đấu pháp, hắn không thể tiếp tục phớt lờ Lý Nguyên Phóng.

Hai người rất ăn ý, đồng thời thu hồi trận pháp, cùng nhau nhìn về phía Lý Nguyên Phóng.

Ánh mắt lão già áo đen có phần âm trầm, Lý Nguyên Phóng làm như vậy, tuy rằng là nhằm vào Đinh Nhuận Phong của Thái Hư Quan nhưng cũng khiến lão mất mặt.

Chỉ có điều thiên phú về trận pháp của Lý Nguyên Phóng vẫn khiến lão già áo đen kinh diễm.

Thật vậy, nếu như để lão và Lý Nguyên Phóng cùng bố trí một trận pháp, uy lực trận pháp của lão có thể hơn Lý Nguyên Phóng rất nhiều, cho dù Lý Nguyên Phóng có chồng chất mấy trăm cái trận pháp lên nhau, uy lực không bằng một cái trận pháp của lão.

Nhưng đó là bởi vì sự chênh lệch quá lớn về cảnh giới và pháp lực giữa hai người, nếu chỉ so sánh về sự biến hóa của trận pháp, thì Lý Nguyên Phóng, tên tiểu tử cao gầy trước mắt này, lại có thể hơi thắng lão một bậc.

"Vừa rồi ngươi nói, ngươi không phải là đệ tử của Huyền Môn Thiên Tông?" Lão già áo đen trầm giọng hỏi.

Lý Nguyên Phóng gật đầu, nghiêm túc nói: "Vãn bối chỉ được Huyền Môn chi chủ chỉ điểm đôi chút, chưa từng được bái nhập môn hạ, nào dám xưng là đệ tử Huyền Môn Thiên Tông."

Lão già áo đen hừ lạnh một tiếng: "Hừ, Huyền Môn chi chủ quả nhiên không phải người thường, chỉ tùy ý chỉ điểm đôi chút, vậy mà đã hơn lão phu khổ tu ngàn năm."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...