Đây là thứ tồn tại thần bí nhất cũng là thứ cường đại và sâu xa nhất trên thế gian. Cho đến ngày nay, Tạo Hóa Thần Quang vẫn còn rất nhiều bí ẩn, chờ hậu nhân khám phá, ngay cả Thái Hư Quan vẫn đang trong giai đoạn tìm tòi, nghiên cứu về Tạo Hóa Thần Quang.
Lấy pháp môn đặc thù có thể tách ra một tia thần quang, ngưng luyện thành kết tinh.
Lâm Phong nhìn về phía Tiêu Diễm cùng đám người: "Cảnh Hoàn Hầu lúc nãy lấy ra thứ gọi là Diệt Pháp Ngọc, thật ra chính là một loại Tạo Hóa Thần Quang tên là Vô Thượng Diệt Pháp Thần Quang ngưng kết thành kết tinh."
Tạo Hóa Thần Quang tuy hiếm có, Chí Tôn Linh Đài từ xưa đến nay không xuất hiện nhiều nhưng không phải là không có.
Trong lịch sử Thần Châu Hạo Thổ từng có tu sĩ dựng nên Chí Tôn Linh Đài, ngưng luyện Chí Tôn Đan Đỉnh, kết thành Tử Đan sinh ra dị tượng, sau khi Kết Anh có được Tạo Hóa Thần Quang, có lực lượng phá diệt vạn pháp trên thế gian, gọi là Vô Thượng Diệt Pháp Thần Quang.
Có thần quang ngưng kết thành kết tinh được lưu giữ lại, trải qua nhiều lần lưu lạc, cuối cùng rơi vào tay Cảnh Hoàn Hầu.
"Đạo thần quang mà Thạch Thiên Tông dùng để cắt đứt Nại Hà Kiều của ngươi là một loại Tạo Hóa Thần Quang khác cũng có diệu dụng đặc biệt." Lâm Phong thản nhiên nói: "Vốn là Tạo Hóa Thần Quang của ngươi, Thiên Hạo."
Thạch Thiên Hạo khẽ thở dài.
Bên cạnh hắn, Tiêu Diễm siết chặt nắm tay, quay đầu nhìn Uông Lâm, lặp lại câu nói lúc nãy: "Đánh hay lắm!"
Uông Lâm hít sâu một hơi, không nói gì, ánh mắt lạnh như băng, chậm rãi quay đầu nhìn về phía hư không sau lưng. Tuy biết rõ không gian bên trong hư không chiến trường hỗn loạn nhưng hắn vẫn nhìn chằm chằm vào nơi vừa rồi giao đấu với Thạch Thiên Tông.
Thạch Thiên Hạo mỉm cười, nhẹ giọng nói: "Không sao, cho dù có rơi từ trên mây xuống vực sâu, ta bây giờ cũng đã quật khởi, chỉ mạnh hơn trước kia chứ không hề yếu đi."
"Thứ gì thuộc về ta, ta nhất định sẽ đoạt lại."
Lâm Phong mỉm cười nói: "Nói đúng, có người nợ chúng ta thì phải trả."
Ánh mắt hắn lướt qua các đệ tử: "Tạo Hóa Thần Quang có thể cướp đoạt, chỉ là có rất nhiều điều kiện hạn chế hà khắc nhưng chỉ cần đường chưa tắt thì ắt có cách đi."
Nghe vậy, ánh mắt Thạch Thiên Hạo cùng đám người sáng lên, Tiêu Diễm cười lạnh: "Thạch Thiên Tông, hừ, đã ăn bao nhiêu thì phải nhổ ra bấy nhiêu."
Lâm Phong mỉm cười nhìn bọn họ, tâm tư Tiêu Chân Nhi thì đặt hết lên người Tiêu Diễm, còn vị lão già đứng sau nàng là tu sĩ Nguyên Thần Cổ Bút Tiên phụng mệnh hộ tống nàng đến hư không chiến trường.
Lúc này, Cổ Bút Tiên tập trung sự chú ý vào Lâm Phong, trong lòng rung động không thôi: "Nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng nhưng hắn cũng có Tạo Hóa Thần Quang, chẳng lẽ hắn cũng là người đặt nền móng Chí Tôn đạo cơ?"
Tiêu Diễm đột nhiên sực tỉnh, nghiêng người sang một bên, cười nói với Uông Lâm: "Ta sơ suất quá, Tam sư đệ, vị này là Chân Nhi, ta... Ta từng nhắc đến với ngươi rồi."
Hắn quay đầu nhìn về phía thiếu nữ mặc áo xanh đang mỉm cười đứng bên cạnh, nói: "Chân Nhi, đây là Tam sư đệ của ta, Uông Lâm."
Tiêu Chân Nhi thi lễ: "Uông đạo hữu, Chân Nhi có lễ, thường nghe Tiêu Diễm ca ca nhắc tới ngươi là người kiên nghị nhất trong số các vị sư huynh đệ."
Uông Lâm nghiêm mặt, chắp tay nói: "Chân Nhi cô nương, tại hạ Uông Lâm, hân hạnh."
Uông Lâm đánh giá Tiêu Chân Nhi: "Đây chính là người mà Đại sư huynh ngày đêm mong nhớ sao?"
Chỉ thấy thiếu nữ có dáng người thon dài, lẳng lặng đứng trong hư không tối đen như đóa sen xanh nở rộ giữa hồng trần, thoát tục mà mang linh khí.
Nữ tử như vậy tựa như được linh khí của trời đất thai nghén mà thành, xuất sắc đến mức khiến người ta nhìn mà mê mẩn.
Nhưng nàng đứng bên cạnh Tiêu Diễm, thỉnh thoảng lại lộ vẻ tiểu nữ nhi, có phần tinh nghịch.
Có thể nhận ra nàng vốn là người có khí chất thanh lãnh nhưng khi ở cùng Tiêu Diễm lại trở nên dịu dàng, ngay cả khi đối mặt với đồng môn của Tiêu Diễm cũng rất ôn hòa.
Trong lòng Uông Lâm thầm gật đầu: "Nữ tử xuất sắc như vậy quả thật xứng đôi với Đại sư huynh."
Hắn chắp tay, cười nói: "Đại sư huynh quá khen, ta là kẻ có thiên tư kém cỏi nhất trong số các đệ tử của sư phụ, chỉ có thể bỏ ra nhiều công sức hơn, hy vọng có thể bù đắp khuyết điểm."
Tiêu Chân Nhi mỉm cười: "Uông đạo hữu quá khiêm tốn rồi."
Cổ Bút Tiên đứng sau nàng cũng gật đầu. Tuy mới gặp Uông Lâm lần đầu nhưng nghe hắn nói chuyện, một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đấu với tu sĩ Nguyên Anh kỳ, một mình đánh mù một mắt Trùng Đồng của Thạch Thiên Tông, chiến tích như vậy khiến Cổ Bút Tiên là tu sĩ Nguyên Thần cũng phải nhìn với cặp mắt khác xưa.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1253của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận